Địa điểm ăn trưa là một nhà hàng kiểu Tây mà Tần Vân Dã đã đặt chỗ từ trước.
Vừa ngồi xuống, món tráng miệng, đồ uống và các món ăn đã lần lượt được mang lên.
Từ đầu đến cuối, anh không hề hỏi cô có thích ăn hay không, cũng chẳng hỏi cô muốn ăn món gì hay thích món nào. Du Hoan nhìn cả bàn đầy thức ăn, im lặng vài giây.
Sau đó, cô bỗng nhiên hiểu ra sự khác thường của Tần Vân Dã trong suốt buổi sáng...
Tất cả đều là vì gương mặt này của cô. Thảo nào anh cứ nhìn cô. Thảo nào anh còn xoa đầu cô.
Hóa ra...
Anh đang thông qua cô để nhớ về nữ chính. Những món điểm tâm trong văn phòng, những món ăn được gọi ở nhà hàng... Tất cả đều là những thứ nữ chính thích.
“Cô đúng là thiên tài.”
Hệ thống kinh ngạc đến mức phục sát đất trước khả năng suy luận của Du Hoan.
Du Hoan khiêm tốn đáp:
“Chỉ là đột nhiên nghĩ ra thôi.”
Mặc dù những món ăn này vốn không phải chuẩn bị riêng cho cô, nhưng Du Hoan vốn không phải người kén ăn.
Một bữa cơm, cô ăn đến mức vô cùng thỏa mãn. Đến cuối bữa, cô còn không nhịn được mà buồn bực nghĩ: Khẩu vị của cô và nữ chính rốt cuộc giống nhau đến mức nào vậy?
Tần Vân Dã nhắm mắt lại, anh kiểm tra lại một lần danh sách sở thích của Du Hoan được lưu trong điện thoại. Sau khi xác nhận bên trong không có món nào cô dị ứng hoặc kiêng kỵ, anh mới yên tâm tiếp tục quan sát cô ăn cơm.
Cô ăn uống không hề giống kiểu cố tình chú trọng lễ nghi. Không cứng nhắc, cũng chẳng gượng gạo. Dao nĩa được cô sử dụng rất thuần thục. Cô ăn từng miếng một, chắc chắn và nghiêm túc, chẳng hề có ý định bỏ lại thức ăn. Thỉnh thoảng hai má hơi phồng lên vì thức ăn, nhưng rất nhanh đã nhai nuốt hết.
Chẳng hiểu vì sao, chỉ nhìn cô ăn thôi cũng khiến người khác bất giác cảm thấy ngon miệng hơn.
Lúc này, cô đã hoàn toàn thả lỏng. Không còn là cô gái nhỏ dè dặt, căng thẳng như lúc mới bước vào văn phòng. Mà chỉ đơn giản là một cô gái ham ăn, vui vẻ tận hưởng bữa cơm trước mặt.
Ăn xong, Tần Vân Dã lái xe đưa Du Hoan trở lại trường.
Khi vừa đến nơi, Du Hoan đã vội vàng mở cửa xe, nhanh nhẹn nói cảm ơn. Cô đóng cửa, vẫy tay chào anh rồi nhanh chóng chạy về phía cổng trường.
Trên chiếc ghế da màu đen vẫn còn sót lại một mảng màu vàng nhạt vô cùng nổi bật.
Tần Vân Dã đưa tay nhặt lên. Là một chiếc ốp tai nghe hình chú vịt vàng.
Màu sắc tươi sáng nổi bật, kiểu dáng năng động đáng yêu, nhìn qua đã biết là đồ của một cô gái trẻ.
Tần Vân Dã khẽ khép lòng bàn tay lại. Khóe môi anh chậm rãi cong lên.
Đây chẳng phải là một lý do rất thích hợp để lần sau gặp cô sao? Anh ngẩng đầu, ánh mắt vẫn dõi theo bóng dáng Du Hoan đang đi vào trường.
Nhưng nụ cười trên môi bỗng nhiên khựng lại. Ở phía xa, Du Hoan không biết từ lúc nào đã gặp một nam sinh.
cả hai vừa đi vừa nói chuyện, thỉnh thoảng còn bật cười. Họ sóng vai bước về phía lối dành cho người đi bộ ở cổng trường, bóng dáng cậu trai kia trẻ trung và tràn đầy sức sống nhìn từ xa lại cảm thấy hai người vô cùng xứng đôi.
Tần Vân Dã im lặng trầm ngâm nhìn một hồi lâu.
Du Hoan cũng không ngờ trên đường trở lại trường mình lại gặp cậu nhân viên thu ngân ở quán cá nướng hôm trước.
Trần Ý Nùng.
“Cậu làm thêm ở đó à?” Du Hoan tò mò hỏi.
“Cũng xem là như vậy đi. Nhưng đó là cửa hàng của bác hai mình, nên cũng khá thoải mái.” Trần Ý Nùng cười. Bên má phải của cậu hiện lên một lúm đồng tiền rất rõ.
“Đồ ăn ở đó ngon thật đấy. Bạn cùng phòng của mình có một người vốn chẳng thích ăn cay, vậy mà hôm đó còn ăn hết hai bát cơm!” Nhắc đến món cá nướng, Du Hoan lập tức nhớ lại hương vị hôm ấy, nhịn không được mà khen thêm một câu.
“Để lần sau về mình nói với bác hai. Biết có khách khen thế này, chắc bác ấy sẽ hối hận vì hôm đó không giảm giá cho các cậu mất.” Trần Ý Nùng bật cười.
Hai người vừa đi vừa trò chuyện, không khí vô cùng tự nhiên.
Đúng lúc ấy, Du Hoan bỗng nghe thấy có người gọi mình.
Cô quay đầu lại. Chiếc xe màu đen vẫn chưa rời đi. Cửa kính phía ghế lái đã hạ xuống, nhưng từ vị trí của cô không nhìn rõ biểu cảm trên gương mặt Tần Vân Dã.
Chỉ thấy một bàn tay thon dài đưa ra ngoài cửa sổ.
Ngón tay anh khẽ ngoắc về phía cô. Du Hoan hơi ngẩn ra.
“Cậu chờ mình một chút nhé.”
Cô nói với Trần Ý Nùng rồi quay người chạy trở lại.
“Có chuyện gì vậy?”
Tần Vân Dã không trả lời ngay. Anh đưa tay ra. Trong lòng bàn tay là chiếc ốp tai nghe hình chú vịt vàng. Du Hoan lập tức ngạc nhiên.
“A, mình quên để nó vào túi!” Cô vội nhận lấy.
“Cảm ơn anh.”
Tần Vân Dã nhìn cô.
“Ừ.” Chỉ một tiếng rất nhẹ.
Du Hoan cũng chẳng nhận ra có gì bất thường. Cô cất chiếc ốp tai nghe vào túi rồi quay người chạy về phía Trần Ý Nùng.
Tần Vân Dã ngồi yên trong xe, nhìn bóng dáng cô dần đi xa, ánh mắt anh trở nên khó đoán.
Nét dịu dàng ban nãy đã biến mất, thay vào đó là một cảm giác âm trầm khó gọi tên. Anh muốn có thứ gì, từ trước đến nay đều không khó. Chỉ cần anh muốn, gần như chẳng có gì là không thể đạt được. Nhưng tình cảm của cô gái nhỏ này lại không nằm trong số đó.
Cô có một nguồn năng lượng trong sáng, luôn tích cực, luôn tràn đầy nhiệt tình. Một khi cô thật lòng quan tâm đến ai đó, tình cảm ấy sẽ chẳng hề che giấu, thậm chí còn đủ mãnh liệt để bao phủ hoàn toàn lấy đối phương. Tần Vân Dã thích cái cảm giác được cô đặt trong lòng.
Vì vậy, anh không vội. Anh vẫn luôn kiên nhẫn, từng bước một tiến lại gần, âm thầm dẫn dắt cô để cô quen với sự tồn tại của anh.
Nhưng sự kiên nhẫn ấy... Không có nghĩa là anh có thể thản nhiên đứng nhìn những người khác xuất hiện bên cạnh cô. Một cảm giác nguy hiểm âm thầm dâng lên trong lòng.
Tần Vân Dã nhấm mắt lại suy nghĩ. Những ngón tay thon dài gõ từng nhịp lên vô lăng.
Cốc.
Cốc.
Cốc.
Âm thanh trầm thấp vang lên đều đặn trong không gian yên tĩnh, từng nhịp như gõ thẳng vào sự kiên nhẫn vốn đã không còn nhiều của anh.
Tần Vân Dã vốn định tiến từng bước, kiên nhẫn và chắc chắn.
Nhưng giờ đây... Anh đột nhiên cảm thấy mình không muốn chờ nữa.