Xuyên Thành Nữ Phụ, Ta Lại Được Vạn Người Sủng

Thế giới 1- Chương 8

Trước Sau

break

Hai ngày vừa qua mải chơi đến mức quên trời quên đất, Du Hoan gần như đã quên mất Tần Vân Dã. Mãi đến khi nghe được giọng nói của anh ta cô mới thầm mắng mình hai câu, cô kéo rèm ban công lại, đứng nép sau lớp vải mỏng, khô khan lên tiếng chào người ở đầu dây bên kia.

“Chào anh.”

Tần Vân Dã nhàn nhạt đáp lại một tiếng.

Du Hoan nhất thời chẳng nghĩ ra được chủ đề nào để nói. Ma xui quỷ khiến thế nào, cô lại hỏi:

“Anh đang làm gì vậy?”

Hỏi xong, cô lập tức thấy hơi hối hận. Câu hỏi này hình như có chút đường đột. Tần Vân Dã chưa chắc đã muốn trả lời.

Du Hoan nhăn mặt, đang âm thầm nghĩ xem có nên nói gì để cứu vãn tình hình không thì đầu dây bên kia đã truyền đến giọng nói vô cùng bình tĩnh.

Tần Vân Dã cúi mắt nhìn bộ đồ ngủ trên người, lại liếc nhìn qua đồng hồ trên bàn.

Đã quá giờ làm việc và giờ nghỉ thường ngày của anh từ lâu.Còn có thể làm gì nữa? Chờ tin nhắn của cô mà thôi. Nhưng những lời ấy, đương nhiên anh sẽ không nói ra.

“Đang xử lý một ít công việc.”

Ngừng hai giây, giọng anh hơi nhấn mạnh, cố ý hỏi lại:

“Còn em?”

Anh muốn biết mấy ngày nay cô gái nhỏ không hề liên lạc với mình đang làm gì. Những ngón tay thon dài gõ từng nhịp trên mặt bàn bóng loáng. Ánh trăng lặng lẽ tràn vào từ khung cửa sổ, phản chiếu lên gương mặt anh, vô tình khiến vẻ mặt vốn điềm tĩnh càng trở nên khó đoán.

Hay là…

Cảm giác mới mẻ dành cho anh đã biến mất nhanh đến vậy?

Nhắn tin thì Du Hoan còn có thể tùy tiện tìm chuyện để nói, dù không có gì để nói cũng có thể cố gắng kiếm chuyện mà tán gẫu. Nhưng gọi điện trực tiếp lại là một chuyện khác. Tiếng hít thở cũng có thể nghe thấy rõ ràng, chỉ một chút thay đổi trong giọng điệu cũng đủ khiến bầu không khí trở nên khác hẳn.

Không hiểu vì sao, Du Hoan bỗng thấy hơi căng thẳng.

Cô nhìn chằm chằm vào tấm rèm màu vàng nhạt trước mặt, nói năng cũng bắt đầu lắp bắp:

“Em… em á? Em đang gọi điện cho anh mà…”

Tần Vân Dã khựng lại. Cảm nhận được toàn bộ sự chú ý của cô gái nhỏ đều đang đặt trên người mình, đáp án vốn không quan trọng đến thế nữa.

Khóe mắt và đuôi mày anh giãn ra, giọng nói cũng bất giác trở nên dịu hơn.

“Ừ.”

Đúng lúc này, hệ thống lên tiếng nhắc nhở Du Hoan rằng đã mấy ngày rồi cô chưa gửi hoa cho Tần Vân Dã.

Nhưng gần đây anh hình như không có lịch đến trường. Du Hoan suy nghĩ một lúc, cuối cùng vẫn nhỏ giọng hỏi:

“Ngày mai… em có thể gặp anh một lát không?”

“Công việc của tôi hơi bận.”

Quả nhiên.

Đáp lại cô vẫn là một lời từ chối lạnh nhạt. Du Hoan lập tức bĩu môi. Thế này thì nhiệm vụ phải tiếp tục kiểu gì đây? Nhưng ngay giây tiếp theo, giọng Tần Vân Dã lại vang lên:

“Em có thể đến công ty tìm tôi. Địa chỉ tôi đã gửi cho em rồi.”


Tập đoàn Tần thị.

Du Hoan ngẩng đầu nhìn tòa nhà văn phòng cao lớn, nguy nga trước mặt, trong lòng bắt đầu thấy lo sợ. 

Theo cốt truyện, thì một nữ phụ độc ác không có hẹn trước, lại không được nam chính đích thân ra mặt, muốn bước chân vào nơi này chắc chắn phải trải qua một phen trắc trở.

Thế nhưng…

Du Hoan cúi đầu nhìn bó hoa vừa nhịn đau móc hầu bao mua, rồi lại cẩn thận bước vào dưới ánh mắt quan sát của hai nhân viên bảo an. Cô còn chưa kịp đi đến quầy lễ tân, cô gái trẻ mặc bộ vest công sở phía sau quầy đã nhìn thấy cô.

Ngay lập tức, cô ấy đứng dậy, bước nhanh ra ngoài với vẻ nhiệt tình và thân thiện.

“Cô là Tống tiểu thư phải không ạ?”

“Hả?”

Du Hoan mở to mắt. Chuyện này… hình như không giống những gì cô tưởng tượng thì phải.

Cô vừa ngơ ngác gật đầu, cô gái lễ tân đã đưa tay ra, cẩn thận chỉ về phía trước:

“Đến đây ạ. Tần tổng đang họp, tôi đưa cô lên văn phòng của ngài ấy trước.”

Nói xong, cô ấy lấy một tấm thẻ, quẹt qua cửa thang máy rồi dẫn Du Hoan bước vào.

Phía sau, có người che miệng nhỏ giọng hỏi:

“Sao cô ấy lại được đi thang máy chuyên dụng của tổng giám đốc vậy?”

“Đích thân Tần tổng đã dặn dò, đừng nhiều chuyện.”

Một cô lễ tân khác thấp giọng đáp.


Trong thang máy.

Cô lễ tân cố gắng giữ vẻ chuyên nghiệp, nhưng ánh mắt vẫn không nhịn được mà len lén liếc về phía Du Hoan. Khuôn mặt nhỏ nhắn, làn da trắng mịn, xinh đẹp đến mức chẳng khác gì một con búp bê vậy. Chẳng trách sáng nay Tần tổng đã đích thân gọi cho cô hơn chục cuộc điện thoại, dặn dò đi dặn dò lại, nhất định phải tiếp đón cô gái này cho thật chu đáo.

Đẹp thế này… Nếu là cô, cô cũng thích nữa là.

Ánh mắt cô lễ tân nhìn Du Hoan càng lúc càng trở nên nhiệt tình. Du Hoan lại bắt đầu nghi ngờ cảm giác của chính mình. Cô là nữ phụ độc ác cơ mà. Một nhân vật như cô… sao lại có lúc được chào đón nồng nhiệt thế này? Cho đến khi được dẫn thẳng vào văn phòng của Tần Vân Dã, Du Hoan vẫn còn hơi ngẩn ngơ.

Phong cách bài trí đậm chất cá nhân, bàn làm việc chất đầy tài liệu. Mọi thứ đều cho thấy đây quả thực là nơi Tần Vân Dã thường xuyên làm việc. Vậy mà anh thật sự chẳng hề đề phòng chút nào, cứ thế để cô tùy tiện bước vào?

Du Hoan đứng giữa văn phòng, nhất thời vẫn chưa hoàn hồn.

Cô lễ tân còn kiêm luôn nhiệm vụ trợ lý, vô cùng chu đáo chuẩn bị nước uống và bánh ngọt, sau đó mới nhẹ nhàng đặt xuống trước mặt cô. Mọi chuyện hoàn toàn khác với những gì Du Hoan đã tưởng tượng.

Cô không nhịn được mà cảm thán với hệ thống:

“Chẳng lẽ nhân viên trong công ty của nam chính đều có tố chất tốt như vậy sao?”

Hệ thống im lặng một lát rồi tùy tiện tìm một lý do:

“Có thể là… nhân viên của công ty nam chính có tố chất tương đối cao.”

Chứ chẳng lẽ… Nam chính thật sự có ý gì đó với nữ phụ độc ác? Du Hoan cũng cảm thấy lời giải thích này của mình vô cùng hợp lý. 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương