Xuyên Thành Nữ Phụ, Ta Lại Được Vạn Người Sủng

Thế giới 1- Chương 7

Trước Sau

break

Mỗi lần chơi trò chơi cùng Kiều Duệ, Du Hoan vui vẻ tới mức cười nói không ngừng, bầu không khí lúc nào cũng náo nhiệt vui vẻ. Vì ham vui nên Du Hoan liền quên mất việc cần phải làm, đến tận lúc này cô mới chợt nhớ ra Tần Vân Dã. Dù sao bài vở đã bỏ thì cũng phải học bù, mà đến tận bây giờ mới nhắn tin cho hắn thì có vẻ chẳng còn mấy thành ý thì phải.

Du Hoan cứ nằm ôm điện thoại lăn qua lăn lại, do dự mãi.

Tháng sau là sinh nhật trưởng bối nhà họ Kiều. Kiều Hi lúc này đang gọi video với Kiều Duệ, thấy Du Hoan ngồi bên cạnh với vẻ mặt ủ rũ, bèn thuận miệng hỏi:

“Làm sao vậy, Tiểu Hoan Hoan?”

“Haizz mình đang nghĩ… có nên gọi điện cho Tần Vân Dã không.” Du Hoan ôm chặt điện thoại, vẻ mặt đầy rối rắm.

Kiều Hi lập tức “ôi chao” một tiếng:

“Cậu im hơi lặng tiếng lâu như vậy, mình còn tưởng cậu bỏ người ta rồi chứ. Hóa ra vẫn còn nhớ người ta à? Muốn gọi thì cứ gọi đi.”

“Nhỡ anh ta không nghe máy thì sao? Thế chẳng phải là làm mất mặt tớ à…” Du Hoan nhỏ giọng lẩm bẩm. Lời còn chưa dứt, Kiều Hi đã bị tiếng động từ đầu dây bên kia cắt ngang.

Kiều Duệ lập tức tò mò réo lên:

“Cái gì? Cái gì? Hoan Hoan tỷ tỷ có chuyện gì thế?”

Bên này, Du Hoan nghĩ tới nghĩ lui, cuối cùng vẫn cảm thấy cứ chần chừ mãi cũng chẳng giải quyết được gì.

Dù sao thì… đưa đầu ra cũng là một nhát, rụt đầu lại cũng vẫn là một nhát. Nghĩ vậy, cô cắn răng, quyết tâm dứt khoát bấm gọi. Chẳng kịp cho bản thân cơ hội hối hận, cuộc gọi đã được kết nối.

Du Hoan ngơ ngác nhìn dãy số giây đang nhảy trên màn hình, nhất thời chưa kịp phản ứng. Cho đến khi giọng nói trầm thấp, dễ nghe đặc trưng của Tần Vân Dã truyền từ đầu dây bên kia tới:

“Xin chào.”

Du Hoan giật mình, khẽ kêu lên một tiếng, sau đó luống cuống đứng bật dậy, ôm điện thoại chạy thẳng ra ban công. Kiều Hi bị động tĩnh bên này thu hút, ngẩn người mất hai giây.

Nhanh như vậy đã nghe máy? Chẳng lẽ anh ta vẫn luôn cầm điện thoại chờ Du Hoan gọi tới sao?

Du Hoan vẫn luôn cho rằng tình cảm của mình chỉ là đơn phương. Cô luôn nghĩ rằng Tần Vân Dã không thích mình, nhưng Kiều Hi lại không nghĩ vậy.

Gia đình cô có chút qua lại với nhà họ Tần, hơn nữa cô cũng từng nghe không ít chuyện về Tần Vân Dã. Một người như Tần Vân Dã, nếu không thích ai, nhất định sẽ thẳng thắn từ chối, tuyệt đối không dây dưa mập mờ. Thế nhưng anh ta lại không làm vậy. Hắn hết lần này đến lần khác để lại cho Du Hoan cơ hội tiếp cận mình.

Thân phận của anh ta vốn đã quá hiển hách, không phải người bình thường nàop cũng có thể tùy tiện tiếp xúc. Mỗi khi Du Hoan còn đang loay hoay không biết phải tìm cách đến gần anh ta thế nào, Tần Vân Dã lại luôn vô tình xuất hiện trong một vài dịp nào đó.

Cứ như thể… Tần Văn Dã đã cố tình dừng bước, kiên nhẫn đứng đó chờ cô đuổi theo.

Mọi chuyện trùng hợp đến mức giống như anh ta đang cố ý giăng lưới, dụ một cô nhóc ngây ngô tự mình sa vào lưới. Nhưng… liệu có phải Du Hoan đang nghĩ nhiều quá không?

Kiều Hi chẳng biết phải giải thích thế nào, bèn thuận miệng đáp lại Kiều Duệ:

“Hoan Hoan tỷ tỷ của ngươi đang gọi điện cho người mình thích đấy.”

Đầu dây bên kia lập tức nổ tung.

“Người mình thích? Nam nhân à? Hoan Hoan tỷ tỷ có người mình thích rồi?!”

“Khoan đã, có phải chị xúi giục Hoan Hoan tỷ tỷ theo đuổi người khác không? Em nói cho chị biết, Kiều Hi…”

Phản ứng dữ dội ấy hoàn toàn nằm ngoài dự đoán của Kiều Hi. Cô chậm rãi nhận ra điều gì đó, khóe môi lập tức cong lên đầy ác ý:

“Thằng nhóc còn chưa đủ lông đủ cánh như ngươi… chẳng lẽ lại có ý đồ với bảo bối Du Hoan nhà ta?”

Vừa rồi Kiều Duệ còn la hét ầm ĩ, vậy mà ngay sau câu nói ấy, đầu dây bên kia bỗng im bặt. Im lặng đến mức Kiều Hi còn tưởng cuộc gọi đã kết thúc. Thế nhưng thời gian cuộc gọi trên màn hình vẫn không ngừng tăng lên.

Mười mấy giây sau, cô mới nghe thấy giọng Kiều Duệ vang lên, mang theo chút run rẩy nhưng vẫn cố tình giả bộ bình tĩnh:

“Thì… em cũng có quyền thích một người mà…”

“Thì cái gì?!”

Kiều Hi lập tức nghẹn một bụng tức. Dám đánh chủ ý lên người tỷ muội tốt của cô à?

Cô lập tức mở miệng mắng Kiều Duệ một trận, từ những chuyện ngu ngốc cậu ta từng làm lúc nhỏ cho đến những trò hỗn xược gần đây, chuyện lớn chuyện nhỏ đều lôi ra tính sổ một lượt.

Cuối cùng, Kiều Hi nghiến răng kết luận:

“Với cái đức hạnh của nhóc, ngay cả làm người còn chưa đủ tư cách!”

Kiều Duệ bị mắng đến choáng váng, giọng nói cũng nghẹn lại, nhưng miệng vẫn nhất quyết không chịu thua:

“Kiều Hi, em nói cho chị biết, Kiều Hi! Chị không được nói em như thế…”

Ngừng một lát, rồi vẫn cố chấp bổ sung:

“Còn nữa, Hoan Hoan tỷ tỷ thích người khác… chắc chắn là vì tỷ ấy vẫn chưa gặp em thôi!”

“Ha.”

Kiều Hi quả thực bị thằng em trai ngốc nghếch của mình chọc cho bật cười. Tiểu tử thối này, ngươi lấy đâu ra tư cách mà cho rằng Hoan Hoan thích người khác là vì chưa gặp ngươi vậy?

break
Trước Sau

Báo lỗi chương