Xuyên Thành Nữ Phụ, Ta Lại Được Vạn Người Sủng

Thế giới 1- Chương 6

Trước Sau

break

Màn đêm lặng lẽ buông xuống.

Bên bờ sông, những tòa cao ốc mọc lên san sát nhau, khắp đường phố xe cộ chạy tấp nập, cả thành phố rực rỡ ánh đèn neon đến hoa cả mắt. Đó là vẻ xa hoa đặc trưng của một đô thị phồn hoa.

Trước ô cửa kính sát đất khổng lồ, một vị công tử nhà giàu lắc nhẹ ly rượu vang đỏ thơm nồng trong tay. Nhìn mãi cảnh sông nước bên ngoài đến phát chán, hắn buông một câu:

“Vô vị.”

Nói xong, hắn ngửa đầu uống cạn ly rượu.

Men rượu khiến chút dũng khí trong lòng được khuếch đại.

Hắn đưa mắt về phía người đàn ông đang ngồi trên sofa, cố gắng khiến giọng mình nghe thật tự nhiên:

“Anh Tần, đi đánh golf không?”

Tần Vân Dã lười biếng dựa vào sofa, trong tay nghịch điện thoại.

Nghe thấy tiếng gọi, anh ngước mắt nhìn sang, khẽ gật đầu xem như đáp lại.

Nhưng lời từ chối thì dứt khoát vô cùng:

“Không đi.”

Vị công tử kia cũng chỉ vì thấy Tần Vân Dã cứ thỉnh thoảng lại lướt điện thoại, trông chẳng có việc gì làm nên mới lấy hết can đảm tiến tới bắt chuyện.

Bởi vì người đối diện là Tần Vân Dã. Thế nên dù bị từ chối, hắn ngược lại còn có vui mừng vì ít ra Tần Văn Dã đã coi hắn có tồn tại. Đúng lúc ấy, điện thoại trong tay Tần Vân Dã rung lên.

Anh thuần thục mở tin nhắn.

Một đoạn văn không dài không ngắn lập tức hiện ra trước mắt.

Toàn là những câu chuyện hết sức bình thường.

Thế nhưng khi đọc, Tần Vân Dã lại có thể cảm nhận được thứ tình cảm dư thừa gần như tràn ra khỏi màn hình của cô gái nhỏ.

Anh thậm chí còn có thể tưởng tượng ra dáng vẻ cô đang vò đầu bứt tóc, gõ từng chữ một, cố hết sức nghĩ xem nên nói gì với anh.

Những dòng chữ vốn ngay ngắn, cứng nhắc, dưới sự tưởng tượng ấy bỗng trở nên vụng về mà đáng yêu.

Tần Vân Dã theo thói quen mở phần ghi chú trong điện thoại.

Những sở thích mà cô gái nhỏ vô tình tiết lộ với anh, anh đều lần lượt ghi lại, sắp xếp ngay ngắn vào đó.

Chiếc sofa da bên cạnh đột nhiên lõm xuống.

Lâm Kinh Dương, người đã quen biết Tần Vân Dã từ lâu, tò mò ghé tới:

“Là vị tiểu cô nương nào nhắn tin vậy? Làm Tần ca nhà chúng ta phải chờ lâu thế cơ à?”

Tần Vân Dã không phủ nhận.

Ngón tay vẫn bình thản gõ hai chữ trả lời: Ăn rồi.

Nhưng khi nói với người bạn bên cạnh, anh lại chỉ thản nhiên:

“Sau này sẽ giới thiệu cô ấy với các cậu.”

Lâm Kinh Dương nhướng mày thật cao.

Đây là… nghiêm túc rồi?


“Ăn rồi.”

Chỉ hai chữ.

Du Hoan nhìn chằm chằm tin nhắn, lập tức rên rỉ một tiếng.

Cảm giác mặt nóng áp vào mông lạnh quả nhiên chẳng dễ chịu chút nào.

Nếu không phải nhiệm vụ bắt buộc, cô đã sớm mặc kệ Tần Vân Dã rồi!

“Du Hoan.”

Đúng lúc ấy, Nghiêm Di ở giường dưới đột nhiên gọi cô.

“Hả?”

Du Hoan thò đầu ra, một miếng xoài sấy được đưa đến trước miệng cô.

“Mở miệng.”

Nghiêm Di nói.

Du Hoan lập tức lẩm bẩm:

“Cậu rõ ràng làm tớ phiền, muốn dùng đồ ăn bịt miệng tớ chứ gì…”

Miệng thì cáo buộc người ta đủ thứ tội, nhưng cô vẫn ngoan ngoãn há miệng, ngậm lấy miếng xoài sấy.

Tuy nói đây là nhiệm vụ, nhưng liên tục nhận lại những phản hồi tiêu cực, khó tránh khỏi khiến người ta nản lòng.

Du Hoan đã rất cẩn thận, nghiêm túc cố gắng suốt một thời gian dài. Cuối cùng, cô cũng không nhịn được mà tự cho mình nghỉ phép vài ngày.

Cô không nhắn tin cho nam chính, đương nhiên nam chính cũng chẳng chủ động tìm cô.

Biết đâu qua vài ngày nữa, người ta còn chẳng nhớ nổi cô là ai. Du Hoan thầm nghĩ vậy.

Mấy ngày nay, quả thật cô chẳng còn chút động lực nào để tiếp tục nữa. Để tìm chút thư giãn, Du Hoan nghe theo lời Kiều Hi rủ rê, bắt đầu mê mẩn một trò chơi. Ban đầu là Kiều Hi hướng dẫn cô chơi. Sau đó, em trai Kiều Hi là Kiều Duệ cũng gia nhập, đội hình dần biến thành hai người kéo một người.

Kiều Duệ nhỏ hơn Kiều Hi hai tuổi, vừa mới bước vào năm nhất đại học. Cậu là kiểu em trai nhà bên điển hình, tính tình cởi mở, hoạt bát, rất dễ gần. Chơi game thì cực kỳ giỏi, ván nào cũng giữ được lượng sát thương cao nhất mà chẳng hề gây áp lực cho đồng đội. Cậu còn rất biết cách pha trò. Một tiếng “chị” ngọt lịm, gọi mãi không ngừng, thậm chí còn dụ Du Hoan gọi mình bằng biệt danh “Nháo Nháo”, nói rằng bình thường Kiều Hi vẫn gọi cậu như vậy.

Kết quả, Kiều Hi lập tức vạch trần:

“Gọi cái gì mà gọi? Cái tên Nháo Nháo ấy á? Tám tuổi đã sợ mất mặt, không cho người ta gọi nữa rồi. Giờ còn bày đặt…”

Cậu nam sinh vốn mồm mép lanh lợi hiếm khi bị đả kích đến mức này. Một màu đỏ nhàn nhạt chậm rãi bò lên tận vành tai.

Kiều Duệ cuống quýt vò đầu bứt tóc, rồi lập tức bật mic, oang oang nói lớn, cố ý dùng giọng mình át hẳn tiếng chị gái.

Du Hoan cười đến mức không chịu nổi. Cô nằm bò trên giường, vừa nghe vừa thích thú xem hai chị em nhà này đấu khẩu.

“Nháo Nháo.”

Kiều Hi gần đây đang mải mê theo đuổi một anh chàng đẹp trai nào đó, vừa thấy đối phương gọi điện liền dứt khoát tắt mic của Kiều Duệ.

Du Hoan cũng định thoát game. Cô vừa tháo tai nghe xuống thì chợt nghe thấy cậu nam sinh lẩm bẩm một câu: “Em chỉ muốn nghe chị gọi Nháo Nháo thôi, có gì sai đâu…”

Giọng điệu tủi thân chẳng khác gì một đứa trẻ không được cho kẹo.

Du Hoan lại bật cười một trận.

Sau đó, Kiều Hi bị anh chàng đẹp trai kia kéo đi chơi một trò khác.

Cuối cùng chỉ còn lại Kiều Duệ tiếp tục chơi cùng Du Hoan. Không thể phủ nhận, Kiều Duệ là một người bạn chơi game cực kỳ lý tưởng. Kỹ thuật tốt, ý thức cũng tốt, lại nhiệt tình đến mức chẳng bao giờ khiến người ta cảm thấy bị bỏ mặc.

Quan trọng nhất là giọng cậu còn rất dễ nghe. Không phải kiểu cố tình hạ giọng hay làm ra vẻ để lấy lòng người khác, mà là chất giọng tự nhiên, thoải mái. Ngay cả lúc nói chuyện tùy tiện hay đùa giỡn, nghe vẫn khiến người ta cảm thấy vô cùng dễ chịu.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương