Thư Dương quay đầu, nhìn thấy một cô gái mặc váy dài trang nhã đang đứng bên giường với dáng vẻ cung kính.
Dù sao thì chắc chắn là đẹp. Từ khi tới hành tinh thủ đô, bắt đầu từ khoảnh khắc lên chiến hạm, Thư Dương chưa từng thấy một phụ nữ nào có ngoại hình bình thường.
Người sau còn đẹp hơn người trước!
“Cô là...”
“Tôi là thị nữ chăm sóc cô, cô có thể gọi tôi là Tân Trà.”
“Đây là đâu?”
“Tẩm cung của bệ hạ.”
Bệ hạ?
Thư Dương ngẩn ra. Tân Trà mỉm cười nói: “Hoàng đế bệ hạ.”
Cô nhớ ra rồi. Trước khi ngất đi, người cô nhìn thấy trong buồng lái cơ giáp chính là Phong Diệu.
Đúng lúc này, cửa mở ra. Phong Diệu bước vào với những bước chân trầm ổn, Tân Trà cung kính cúi đầu rồi lui ra ngoài.
Anh từ trên cao nhìn xuống cô, vẻ mặt hơi cứng nhắc, giọng nói càng cứng hơn: “Đau ở đâu?”
Thư Dương lắc đầu. Trên người cô đã không còn cảm thấy đau nữa. Thị nữ nói cô bị gãy xương, nhưng bản thân cô hoàn toàn không có cảm giác gì.
Cô vén chăn xuống giường, chân trần giẫm lên nền nhà hơi lạnh, ngẩng đầu nhìn anh: “Xin lỗi vì đã dùng giường của anh. Tôi nghĩ mình nên đi rồi, muộn quá bạn tôi sẽ lo.”
Lúc đi ngang qua Phong Diệu, vạt váy của cô bị anh kéo lại. Đến lúc này cô mới phát hiện quần áo trên người đã được thay, thành chiếc váy dài bằng voan buộc qua cổ mà phụ nữ ở đây thường mặc.
Rất có... vẻ đẹp cổ điển.
Thư Dương nghiêng đầu, khó hiểu nhìn anh đang kéo vạt váy mình: “Bệ hạ?”
“Đã có người đi báo cho bạn cô rồi. Yên tâm, cô ấy biết cô đang ở cùng tôi.” Anh nói.
“...Ồ.”
Không biết lúc về Lam Bạch Chanh sẽ trêu cô thành thế nào nữa.
Phong Diệu nhìn đôi chân trần của cô. Một lúc lâu sau, anh nói: “Mang giày vào.”
---
Thư Dương nhìn quanh, tìm thấy một đôi dép xỏ ngón ở cuối giường, vội vàng mang vào.
Trang phục thường ngày của người ở đây thật sự rất thoải mái, tùy ý, đặc biệt là phụ nữ, lúc nào cũng váy dài dép lê.
Có lẽ... vì ở đây ít người phải cày cuốc như trâu ngựa hơn, phần lớn công việc đều có người máy làm thay.
“Sao cô lại tới Quân bộ số Ba?” Phong Diệu hỏi.
“Tôi tới để...” Thư Dương vốn định nói mình tới tìm người, nhưng nghĩ đến việc Karos chỉ là tên riêng, có nói ra cũng chẳng ích gì.
Cô sẽ không bao giờ tìm được anh nữa.
Thôi vậy.
“Nhờ Thụy Văn dẫn tôi đi tham quan loanh quanh thôi.”
“Anh ta lại dẫn cô tới quân bộ?”
“Không phải, là tôi tự muốn tới.” Sợ liên lụy đến người làm công ăn lương, Thư Dương vội nói, “Chỉ tò mò thôi.”
“Cô tới tìm tôi sao?” Phong Diệu nhìn vào mắt cô, nghiêm túc hỏi, “Khoảng thời gian này tôi vẫn luôn huấn luyện cơ giáp ở quân bộ.”
“...”
Cô... còn có thể nói không sao?
“Dù thế nào thì lần này thật sự làm phiền anh rồi.” Thư Dương chuyển chủ đề, lên tiếng cảm ơn anh.
“Sao đột nhiên lại khách sáo như vậy? Khác hẳn thái độ của cô với tôi khi còn ở Trái Đất.” Phong Diệu nhìn cô.
Đó là ở Trái Đất!
Bây giờ đang trên địa bàn của người ta, người ta còn là hoàng đế. Cho cô mười lá gan cô cũng chẳng dám làm càn!
Thư Dương nuốt nước bọt, nhìn anh: “Anh đã cứu tôi.”
“Tôi làm cô bị thương.” Phong Diệu nhìn người giống cái yếu ớt trước mặt, vóc dáng còn chưa bằng một phần ba mình, “Vì vậy, hôn lễ sẽ hoãn lại.”
Hôn lễ?!
“Anh sắp kết hôn rồi?”
“Ừ.”
“Vậy... chúc mừng anh.”
Thư Dương chợt nhớ ra trước đây anh từng nhắc đến chuyện sẽ kết hôn với công chúa của một hành tinh nào đó.
Phong Diệu chăm chú nhìn cô, thấy được sự chân thành trong đáy mắt cô, trong lòng bỗng hơi khó chịu.
Anh đổi cách hỏi: “Nghe nói ở Trái Đất cô vẫn liên tục đi xem mắt. Mạo muội hỏi một câu, cô có yêu cầu gì với đối tượng xem mắt?”
Thư Dương vừa khó hiểu vừa cảm thấy khó tin: “Bệ hạ muốn giới thiệu đối tượng cho tôi sao?”
Phong Diệu lắc đầu, đôi mắt đen sâu thẳm chăm chú nhìn cô: “Nếu gần đây cô Thư có nhu cầu tìm bạn đời, có lẽ có thể cân nhắc tôi.”
Thư Dương sửng sốt: “Hả?”
“Tôi hiểu rõ mọi nhu cầu riêng tư của cô, đồng thời có kinh nghiệm không ai thay thế được và... sự nhiệt tình đối với chuyện đó.”
“...”
Thư Dương hoàn toàn ngây người.
“Rốt cuộc anh đang nói cái gì vậy?!”
“Còn nhớ những giấc mơ đó không?”
Thư Dương nhớ lại. Khi ấy bị anh giam lại, tối nào cô cũng nằm mơ thấy những giấc mộng xuân xấu hổ.
“Không phải, chuyện đó...”
“Đó là tinh thần lực của tôi tràn ra ngoài. Chúng ta đã cùng nằm chung một giấc mơ.”
“...”
Cô thật sự, thật sự... cạn lời!
Phong Diệu ngừng một lúc, chờ cô từ từ tiếp nhận chuyện này.
“Đó chỉ là mơ.” Cô nghiến răng nói, “Tôi sẽ không coi nó là chuyện thật sự từng xảy ra.”
Phong Diệu không để tâm đến điều đó, tiếp tục nói: “Sau khi trở về từ Trái Đất, A Dịch Tư đã sắp xếp cho tôi gặp mặt xem mắt với công chúa tộc Khoa Mạc.”
“Đúng vậy, thế chẳng phải rất tốt sao? Anh với công chúa môn đăng hộ đối!”
“Trong khoảng thời gian rời khỏi Trái Đất, hormone sinh dục của tôi dao động bất thường, ảnh hưởng rất lớn đến cả công việc lẫn chiến đấu. Vì vậy, Thủ tướng A Dịch Tư đã sắp xếp cho tôi gặp công chúa tộc Khoa Mạc. Sau khi gặp mặt, công chúa rất hài lòng về tôi, nhưng đáng tiếc, tôi không thể nảy sinh tình cảm với cô ấy.” Phong Diệu thành thật và thẳng thắn nói với cô, “Lần xem mắt này khiến tôi hiểu ra một chuyện.”
“Anh đừng nói là...”
“Tôi chỉ có ham muốn sinh sản với cô, cũng không thể yêu người khác được nữa.”
“...”
Đây được tính là lời tỏ tình “lãng mạn” của người ngoài hành tinh sao?
“Cô hiểu điều này có nghĩa là gì không?” Anh nhìn cô.
Đương nhiên Thư Dương hiểu.
Cô xong đời rồi.
Cô không muốn kết hôn với anh!
Giọng cô cứng ngắc: “Chuyện này anh đã bàn bạc với tôi chưa?”
---
Phong Diệu không cho rằng mình muốn cưới ai thì cần bàn bạc với bất kỳ người nào, bởi dù kết quả bàn bạc ra sao cũng không ảnh hưởng đến sự thật rằng anh sẽ cưới cô.
Nhưng đối mặt với một vị hôn thê người Trái Đất đã quen với nền chính trị dân chủ lâu đời, Phong Diệu hiếm khi thể hiện sự kiên nhẫn: “Bây giờ tôi đang bàn bạc với cô.”
“Vậy tôi từ chối.”
“Không được.”
Thư Dương tức đến không nói nên lời.
Anh là hoàng đế. Trên hành tinh này, thậm chí ở hơn nửa dải Ngân Hà... anh đều có thể muốn làm gì thì làm. Cho dù cô từ chối, nếu anh cứ nhất quyết làm theo ý mình, Thư Dương cũng chẳng có cách nào.
“Vậy là anh không định nói lý đúng không! Nếu đã thế...” Thư Dương mặc kệ tất cả, nằm phịch trở lại giường, tức tối nói, “Vậy thì tùy anh, dù sao tôi cũng chẳng phản kháng nổi anh.”
Phong Diệu bước tới, nhìn cô gái đang nằm trên giường, đầy bụng tức tối trừng mắt với mình. Bàn tay anh dịu dàng đặt lên má cô, nhẹ nhàng vuốt ve.
Thư Dương bướng bỉnh nghiêng mặt tránh đi, nhưng lại bị anh mạnh mẽ xoay trở lại.
“Vốn định nhịn đến sau khi kết hôn, nhưng cô bằng lòng thân mật với tôi ngay lúc này, tôi rất vui.” Nói xong, anh cúi người xuống.
“Này!” Thư Dương vội lăn sang bên tránh đi, “Anh... anh có hiểu tiếng người không vậy!”
Cô có chỗ nào giống muốn làm chuyện đó với anh chứ!
“Người Trái Đất cần học ngôn ngữ của chúng tôi, còn chúng tôi thì không cần. Trong không gian tinh thần của chúng tôi, mỗi câu cô nói đều có thể được chuyển đổi thành ngôn ngữ của tộc tôi.” Phong Diệu nghiêm túc giải thích, “Chúng tôi hiểu các cô rất dễ, nhưng các cô muốn hiểu chúng tôi thì rất khó.”
Mỗi câu của anh đều khiến Thư Dương nghẹn đến suýt chết.
Xem ra mấy lời châm chọc, mỉa mai bóng gió, anh hoàn toàn không hiểu.
Cho dù Thư Dương đứng trên giường, chiều cao vẫn không thể ngang bằng anh, nhưng ít nhất khí thế cũng không yếu đến vậy: “Anh nghe cho rõ đây. Tôi không muốn giao phối với anh, cũng không muốn kết hôn với anh. Nếu anh cưỡng ép tôi làm vậy, anh chẳng khác gì dã thú.”
“Chẳng phải cô từng nói xét về phương diện xã hội, mức độ tiến hóa văn minh của chúng tôi không bằng loài người sao?” Phong Diệu nhìn cô, “Vẫn còn giữ lại một phần thú tính, vậy nên hành vi của tôi là hợp lý.”
“...”
Chuyện này mà anh cũng biết.
Thư Dương hiểu rằng trên địa bàn của người ta, cứng đối cứng chắc chắn không được.
Người cô đang đối mặt là một vị hoàng đế chuyên chế phong kiến có sức chiến đấu khủng khiếp, đã chinh phạt hơn nửa dải Ngân Hà.
Cô quyết định đổi sang mềm mỏng: “Vậy anh có biết tại sao tôi không muốn kết hôn với anh không?”
Phong Diệu không trả lời.
“Theo quy tắc của các anh, cả đời chỉ có thể có một bạn đời. Dù là mấy chục năm tôi còn sống hay mấy trăm năm sau khi tôi chết, anh cũng chỉ có thể có một mình tôi.”
Phong Diệu gật đầu: “Đúng là như vậy.”
“Vậy anh nghĩ dưa hái xanh có ngọt không? Anh muốn ngày nào cũng cãi nhau với tôi, đánh nhau với tôi sao?”
“Tôi sẽ không đánh cô.” Phong Diệu quả quyết bảo đảm, “Bất kỳ hành vi nào làm tổn thương bạn đời đều là tội ác cực đoan không thể dung thứ, dù bằng lời nói hay hành động.”
Thư Dương thở dài: “Ý tôi là một cuộc hôn nhân bị ép buộc sẽ không hạnh phúc.”
“Vì vậy tôi hy vọng cô tự nguyện.”
“Tôi có người mình thích.” Cuối cùng Thư Dương cũng nói, “Tôi đã nói rồi, tôi có vị hôn phu. Nếu tộc của anh yêu cầu bạn đời phải tuyệt đối chung thủy, vậy bây giờ tôi chung thủy với vị hôn phu của mình thì có gì sai? Hoàng đế bệ hạ muốn cướp vợ người khác sao? Quy tắc của các anh cho phép chuyện đó à!”
Câu nói này khiến Phong Diệu im lặng.
Ban đầu khi còn ở Trái Đất, anh vẫn tương đối kiềm chế, không cưỡng ép đưa cô đi, chính vì cô có vị hôn phu.
Nhưng trong khoảng thời gian xa cách này, nỗi nhớ cứ quấn lấy anh. Mỗi giây trôi qua đều dài như một năm, khiến anh không thể chịu đựng nổi.
---
“Theo quy tắc của chúng tôi, nếu hai giống đực yêu cùng một giống cái thì sẽ quyết đấu để phân thắng bại.”
“Các anh quả nhiên man rợ.”
“Cảm ơn. Xét theo vị trí địa lý của Đế quốc Ngân Vực, man rợ không phải chuyện xấu.” Phong Diệu đáp, “Hơn nữa, hai người vẫn chưa lập nên hôn nhân thiêng liêng, tôi hoàn toàn có lý do cạnh tranh để giành được cô. Nói cho tôi biết, anh ta là ai, đang ở đâu?”
“Được rồi, anh vĩnh viễn không thể cạnh tranh với anh ấy, bởi vì anh ấy chết rồi.”
Thư Dương giận dỗi nói ra câu thoại chỉ có trong phim truyền hình: “Người sống vĩnh viễn không thể cạnh tranh với người chết. Anh ấy sẽ luôn ở trong lòng tôi, cho nên nếu kết hôn với tôi, anh phải chịu đựng chuyện trong lòng vợ mình lúc nào cũng có một người đàn ông khác. Anh chịu nổi không? Chịu nổi không?”
Phong Diệu lặng lẽ nhìn cô, nhưng Thư Dương có thể nhận ra lồng ngực anh đang hơi phập phồng.
Anh bị thái độ dồn ép của cô chọc giận không nhẹ.
E rằng từ khi sinh ra đến giờ chưa có ai dám đối đầu với anh như vậy. Một vị hoàng đế từ nhỏ đã sống trong nhung lụa làm sao chịu nổi chuyện này.
“Không sao. Có thể dùng cô để tạm thời xoa dịu sự xao động của hormone, giúp tôi có tinh lực làm những việc khác thay vì ngày nào cũng phải dựa vào chiến đấu để giải tỏa, đối với tôi cũng không tệ.” Phong Diệu trái lòng nói ra những lời giận dỗi, chậm rãi bước tới, nắm lấy cổ tay cô, đôi mắt đen nhìn thẳng vào mắt cô, “Còn trái tim cô, sớm muộn gì... tôi cũng sẽ có được.”
Thư Dương nhấn mạnh từng chữ, chắc nịch nói: “Tuyệt, đối, không.”
Lực siết trên cổ tay cô đột nhiên mạnh lên. Thư Dương nhìn thấy chút lý trí và kiềm chế cuối cùng trong đáy mắt anh cũng tan biến.
Cả người cô bị sức mạnh gần như không thể chống lại của anh kéo theo, ngã xuống chiếc giường mềm mại.
Trời đất quay cuồng.
Cô thậm chí còn chưa kịp phản kháng, bóng dáng cao lớn đã phủ xuống.
“Ưm...” Cô còn muốn nói gì đó, nhưng đã bị anh chặn lại.
Bị nụ hôn cuồng loạn của anh chặn lại.
Thư Dương theo bản năng giãy giụa, giơ tay đẩy anh ra, nhưng cổ tay lập tức bị anh giữ lấy, ghì lên trên đầu.
Cô nghiêng đầu tránh né, anh liền giữ cằm cô, buộc cô phải ngẩng mặt lên, đón nhận nụ hôn ngang ngược, mạnh mẽ ấy.
Thật ra Thư Dương vô cùng, vô cùng quen thuộc với cách anh hôn, nhưng cô vẫn luôn cho rằng cảm giác quen thuộc ấy đến từ những giấc mơ.
Sự giãy giụa của cô trước sức mạnh tuyệt đối chẳng khác nào châu chấu đá xe.
Cô mệt rồi, dần dần không còn sức giãy giụa nữa.
Đối mặt với kẻ chinh phục vũ trụ này, cô hoàn toàn không có cách nào phản kháng, cũng chẳng thể tự quyết định vận mệnh của mình.
Dần dần, nụ hôn của anh cũng không còn thô bạo áp đảo nữa. Ngay khoảnh khắc cô ngừng phản kháng, anh bỗng trở nên do dự.
Trong sự cố chấp của anh có một thứ gần như thành kính. Anh muốn cô cam tâm tình nguyện.
Nhưng cô nhất quyết không chịu.
Phong Diệu từ từ ngẩng đầu, nhìn cô như đang chờ đợi.
Chờ cô ngừng chống cự, chờ cô tự nguyện.
Nhưng thứ anh chờ được chỉ là một đôi mắt bướng bỉnh đang hung dữ trừng mình.
Cô ghét anh.
Người anh muốn chung sống cả đời lại ghét anh.
Vậy thì anh sẽ trở thành giống đực đáng thương nhất cả dải Ngân Hà.
Hơi thở của Phong Diệu nghẹn lại. Cảm giác ấy còn đau đớn hơn cả lần anh bị thương nghiêm trọng nhất trên chiến trường gấp ngàn lần, vạn lần...
Cưỡng ép cũng không được, nói chuyện đàng hoàng cũng không xong.
Lần đầu tiên trong đời, vị chinh phục vũ trụ này cảm thấy luống cuống đến vậy, hoàn toàn không biết phải làm thế nào.
Cô đã cứng rắn, anh đành phải mềm xuống.
Bàn tay anh nhẹ nhàng vuốt lại mái tóc ướt đẫm mồ hôi của cô, dịu dàng hỏi:
“Rốt cuộc tôi có điểm nào không bằng anh ta?”
“Anh rất tốt, hoàng đế bệ hạ.” Giọng Thư Dương cũng dịu xuống, “Nhưng tôi gặp anh ấy trước.”
---
Cuối cùng Phong Diệu vẫn lựa chọn làm trái ý mình, buông bàn tay đang siết chặt cô ra.
Cô nói đúng, dưa hái xanh không ngọt. Anh khao khát khi cô nhìn thấy mình, trong mắt sẽ tràn đầy vui mừng chứ không phải đau khổ.
Người đàn ông vừa rời khỏi, Thư Dương lập tức ngồi bật dậy, đầy cảnh giác nhìn anh.
“Tôi sẽ không giam giữ cô.” Anh nói với cô, “Tôi sẽ cho cô một khoảng thời gian suy nghĩ. Vì đoàn khảo sát sẽ lưu lại hành tinh thủ đô mười ngày theo giờ Trái Đất, nên trong mười ngày này, mong cô nghiêm túc cân nhắc chuyện kết hôn với tôi.”
Kẻ độc tài bỗng nhiên trở nên dân chủ, Thư Dương không dám tin lắm, sợ đây là âm mưu của anh.
“Nếu mười ngày sau, câu trả lời của tôi vẫn là không thì sao?”
“Vậy cô sẽ vĩnh viễn không còn được gặp tôi nữa.”
“Anh sẽ thả tôi đi, cho tôi trở về Trái Đất?”
---