Bán Cho Tôi Bạn Trai Robot, Sao Lại Ship Thống Soái Đế Quốc Tới?

Chương 96

Trước Sau

break

“Sai, là tôi trục xuất cô.” Phong Diệu dứt khoát nói, “Đại sứ quán của Hội đồng Hành tinh tại Trái Đất sẽ rút về, mọi nguồn tài nguyên và hỗ trợ dành cho Trái Đất cũng sẽ bị thu hồi.”

Anh khôi phục sự lạnh lùng vô tình vốn có của một kẻ độc tài: “Các người hãy tự mình đối mặt với vũ trụ đen tối, cùng những chủng tộc ngoài hành tinh đã biết tọa độ của Trái Đất. Tôi... sẽ không che chở cho các người nữa.”

“...”

Tên hoàng đế chó má có thù tất báo.

Trong đầu Thư Dương bật ra mấy chữ này.

Những lời Phong Diệu nói chẳng phải cũng là một kiểu uy hiếp khác sao?

Anh muốn dùng an nguy của Trái Đất để ép cô đồng ý hôn sự.

Nhưng Thư Dương không cảm thấy mình phải gánh trách nhiệm của một người bảo hộ. Cô chỉ là một người bình thường nhỏ bé, đôi vai không gánh nổi sự an nguy của toàn nhân loại.

Huống chi, độc lập vốn là lòng tự trọng mà người Trái Đất nên có.

“Cho dù cả chủng tộc diệt vong thì đó cũng là quy luật kẻ mạnh sống sót trong vũ trụ đen tối. Chúng tôi sẽ không quỳ xuống cầu xin cái gọi là nền văn minh cấp cao giúp đỡ.” Cô dứt khoát nói.

Phong Diệu hơi nâng cằm: “Cô có thể đại diện cho người Trái Đất sao?”

“Chính vì không thể nên tôi chỉ lựa chọn theo lòng mình. Anh đừng hòng dùng an nguy của toàn nhân loại để trói buộc đạo đức tôi, tôi không mắc bẫy đâu.”

Phong Diệu nhìn đôi mắt bướng bỉnh của cô.

Không thể nói chuyện tiếp nữa.

Hình như anh...

Lại càng thích cô hơn rồi.

Tên hoàng đế chó má đóng sầm cửa bỏ đi.

...

Đêm khuya, Thư Dương kéo cơ thể mệt mỏi trở về khách sạn.

Lam Bạch Chanh vẫn luôn lo cho cô. Thấy cô trở về, cô ấy lập tức nắm lấy tay cô, hỏi dồn: “Thụy Văn cho người tới nói cậu bị thương, phải nằm viện dưỡng thương. Tớ muốn tới thăm mà họ lại không cho, làm tớ sốt ruột chết đi được! Thế nào rồi, bị nặng không?”

“Không sao.” Thư Dương xua tay, “Chỉ gãy hai cái xương sườn thôi.”

“!!! Gãy xương sườn mà cậu còn... đi lại được à?”

“Họ nối lại rồi.” Thư Dương sờ phía trên bụng mình, “Chẳng có cảm giác gì cả.”

“Y thuật phát triển đến thế sao?”

“Ừ?”

“Còn chỗ nào khó chịu không?”

Có.

Trong lòng khó chịu.

Những lời Phong Diệu nói khiến cô hơi bất an.

Lam Bạch Chanh nhận ra tâm trạng cô không tốt, lại truy hỏi: “Ngoài bị thương ra, còn gặp chuyện gì nữa?”

Thư Dương đang cần trút ra và cần người lắng nghe, vì vậy kể sơ qua chuyện Phong Diệu muốn cưỡng ép cưới mình.

“Làm tốt lắm.” Lam Bạch Chanh vô cùng tán thành cách xử lý của cô, “Cái gì mà không lấy cậu thì cắt đứt liên hệ với Trái Đất, cắt thì cắt thôi. Đồ đàn ông chó má, đừng hòng dùng cách này để trói buộc đạo đức cậu, hừ.”

Cô ấy dường như còn tức hơn cả Thư Dương.

Thư Dương hơi ngạc nhiên.

“Ờ, nhìn tớ làm gì?” Lam Bạch Chanh hỏi.

“Tớ cứ tưởng sau khi nghe tớ kể, cậu sẽ không ngừng tiếc thay tớ, lải nhải bên tai rằng đến cả hoàng đế tớ cũng không chịu lấy, sau này chắc chắn không tìm được người đàn ông nào tốt hơn anh ấy nữa... đại loại vậy.”

Lam Bạch Chanh bất lực nhìn cô, khoác vai cô đi tới ban công.

Bầu trời đêm của hành tinh thủ đô có nhiều sao hơn Trái Đất rất nhiều, dày đặc, sáng rực như ban ngày.

Có những ngôi sao ở rất xa, nhưng cũng có những hành tinh gần đến mức gần như nhìn thấy cả những mảng đá nâu và đường vân trên bề mặt, mang tới cảm giác áp lực vô cùng rõ rệt.

---

“Đúng là người muốn cưới cậu là hoàng đế ngoài hành tinh trong truyền thuyết nắm trong tay nửa Dải Ngân Hà. Đúng là nghe nói sức chiến đấu của anh ta mạnh nhất. Đúng là anh ta ưu tú hơn tất cả đàn ông trên Trái Đất... Nào là cái này, nào là cái kia, nhưng mà! Bạn thân tớ không muốn lấy thì tuyệt đối không lấy! Không ai được ép cậu kết hôn, cho dù đối phương là hoàng đế cũng không được. Tớ đứng về phía cậu một trăm phần trăm. Nếu cả đời cậu không muốn kết hôn, tớ cũng có thể chơi với cậu cả đời mà.”

Thư Dương cảm động đến chết mất, tựa đầu lên vai cô ấy, nhìn những vì sao lấp lánh trên bầu trời đêm: “Nếu tớ chưa có người mình thích, gặp kiểu người như anh ấy, có lẽ tớ cũng khó mà chống lại được sức hấp dẫn đó.”

“Thế người cậu thích rốt cuộc đang ở đâu?”

“Tớ cũng không biết.”

...

Ngày hôm sau, dưới sự dẫn dắt của Thụy Văn, đoàn khảo sát tới Học phủ Trung ương.

Ở đây không có cái gọi là tiểu học, trung học cơ sở hay trung học phổ thông, chỉ có một Học phủ Trung ương. Đây là cơ sở giáo dục quan trọng nhất trên hành tinh thủ đô.

Tất cả cá thể vị thành niên đều phải tới đây tiếp nhận chương trình giáo dục cơ bản thống nhất.

Qua trao đổi, Thư Dương biết được giáo dục cơ bản của Đế quốc Ngân Vực có hai ngành chính: kỹ năng cơ bản và quân sự học.

Ở quốc gia này, hai phần ba dân số sẽ học kỹ năng cơ bản rồi đi vào các lĩnh vực khác nhau trong xã hội.

Một phần ba còn lại đều được đưa vào quân bộ, trở thành binh sĩ.

Vị trí địa lý quyết định mức độ quân sự hóa cao của họ. Dù sao nơi này cũng nằm ở trung tâm Dải Ngân Hà, xung quanh có quá nhiều hệ văn minh luôn rình rập, thậm chí còn có cả những hành tinh Trùng tộc man rợ lấy động vật có vú làm thức ăn.

Muốn tồn tại và trở nên hùng mạnh ở đây, quân sự hóa cao độ là điều không thể thiếu.

Tất cả các đời hoàng đế của họ đều xuất thân từ vị trí thống soái quân bộ, không có ngoại lệ.

Hoạt động giao lưu được sắp xếp trong một hội trường bậc thang. Thư Dương đứng trên bục, trước mặt là một loạt gương mặt trẻ tuổi vô cùng đẹp mắt.

Cô bắt đầu báo cáo về hệ thống giáo dục của Trái Đất.

Từ chăm sóc, giáo dục ở nhà trẻ, cho đến kỳ thi đại học như thiên quân vạn mã chen qua cầu độc mộc, từ giáo dục toàn diện cho đến giáo dục nghề nghiệp.

Thật ra cô đã chuẩn bị rất lâu. Bài trình chiếu cũng được làm vô cùng chi tiết, thậm chí còn xen vào vài ví dụ cụ thể từ thời bản thân đi học.

Nhưng nói được một lúc, Thư Dương phát hiện bọn họ thật ra căn bản chẳng chăm chú nghe, đừng nói chăm chú, thậm chí còn không nghe.

Hàng trước có người cúi đầu nghịch quang não trên cổ tay, hàng sau có người ghé tai nói chuyện, thậm chí còn có người ngủ gật.

Thật ra toàn bộ hoạt động giao lưu này gần như chỉ là đoàn khảo sát đơn phương tìm hiểu về họ, còn họ chẳng tò mò chút nào về Trái Đất.

Không ai hứng thú với một nền văn minh yếu hơn mình.

Đặc biệt là một chủng tộc đã chinh phục hơn nửa Dải Ngân Hà như thế này.

Ban đầu Thư Dương chuẩn bị rất nhiều nội dung, nhưng mới nói được một nửa đã chẳng còn ai nghe. Đến phần giơ tay trao đổi cũng chẳng có ai đặt câu hỏi cho cô.

Bầu không khí khá ngượng ngùng, bởi Thụy Văn còn mời cả truyền thông tới.

Phớt lờ chính là sự kiêu ngạo lớn nhất.

Đúng lúc bầu không khí sắp đông cứng, cánh cửa hội trường bỗng được đẩy ra.

Tiếng giày quân đội đồng loạt vang lên. Một đội quân nhân vũ trang đầy đủ nối đuôi nhau bước vào, đứng thành hàng dọc hai lối đi.

Sau đó...

Những người vừa còn ngủ gật, ghé tai nói chuyện hoặc thả hồn tận đâu lập tức đồng loạt quay đầu nhìn về phía cửa.

Giữa ánh sáng, Phong Diệu xuất hiện trong bộ quân phục chỉnh tề.

Quân phục màu bạc, áo choàng đen, anh bình thản bước vào.

Đám người kiêu ngạo lập tức cung kính đứng dậy, cúi đầu.

Anh đi xuyên qua lối giữa, dưới sự dõi theo của tất cả mọi người, ngồi xuống vị trí chính giữa.

“Giảng rất hay.” Anh nhìn cô đang ngẩn người trên bục, giọng trầm thấp, “Cô Thư, xin tiếp tục.”

Thư Dương nhìn những giáo viên ngoài hành tinh vừa rồi còn hờ hững, lúc này ai nấy đều ngồi ngay ngắn, chăm chú nhìn cô.

Thậm chí có người còn lấy bút ghi chép ra, ghi lại trên màn hình ánh sáng, chẳng khác gì học sinh đang bị giáo viên chủ nhiệm đứng ngoài cửa sổ canh chừng.

---

“...”

Ai nói nền giáo dục Trái Đất và Đế quốc Ngân Vực hoàn toàn khác nhau chứ.

Thư Dương mở nửa trang bản thảo còn lại. Lần này không ai dám không chăm chú lắng nghe.

Phần báo cáo kết thúc vô cùng thuận lợi.

Tiếng vỗ tay nhiệt liệt vang lên. Lúc này, Thư Dương thấy Phong Diệu đứng dậy, tổng kết:

“Chúng ta là một quốc gia có mức độ quân sự hóa và hiệu suất xã hội rất cao. Nhưng về cảm giác hạnh phúc của người dân, tôi cho rằng chúng ta cũng nên học hỏi Trái Đất. Vì vậy, mọi người nhất định phải coi trọng hoạt động khảo sát lần này. Sau khi kết thúc chuyến khảo sát, mỗi giáo viên đều phải chuẩn bị một bản thu hoạch giao lưu dài mười nghìn chữ, nộp cho Bộ Giáo dục.”

Tiếng vỗ tay vang như sóng.

Thư Dương đứng trên bục nhìn những giáo viên và phóng viên đang ra sức vỗ tay, vừa muốn cười vừa thấy hơi áy náy.

Quả nhiên chỉ có người làm công mới đồng cảm được với người làm công.

Hơn nữa, cô mới không tin những lời tên hoàng đế chó má vừa nói là thật lòng.

Theo hiểu biết của cô về hành tinh này, họ thật sự sẽ không cảm thấy mình có gì cần học hỏi từ một hành tinh còn chưa rời khỏi hệ sao mẹ.

Đó là sự kiêu ngạo bẩm sinh của một chủng tộc đã chinh phục hơn nửa Dải Ngân Hà.

Có điều, Phong Diệu đã cho cô đủ thể diện.

Cảm giác rất khó diễn tả.

Hơi buồn cười, hơi bất lực, còn có một chút...

Cảm động.

Sau khi phần diễn thuyết báo cáo kết thúc, hoàng đế đã rời đi. Khi Thư Dương bước khỏi hội trường, cô lại nhìn thấy anh ở ngay cửa lớn.

Anh nghiêng người tựa vào cột hành lang, ánh nắng dịu dàng xiên xuống, chiếu lên gương mặt đẹp đẽ.

Anh khoanh tay, rõ ràng đang đợi cô.

Thư Dương nhìn quanh. Phía xa có binh sĩ canh giữ, tất cả mọi người đều đã bị mời đi, kể cả Lam Bạch Chanh cũng chẳng biết biến đi đâu.

Thư Dương nhấc chân định rời đi. Khi đi ngang qua anh, Phong Diệu chặn đường cô.

“Hoàng đế bệ hạ có gì chỉ giáo?”

“Không nói cảm ơn sao?”

Thư Dương dừng lại, bực bội nhưng vẫn nghiêm túc cảm ơn anh: “Cảm ơn anh đã giúp tôi lấy lại thể diện, để buổi báo cáo giao lưu mà tôi chuẩn bị rất lâu có thể tiếp tục thuận lợi.”

“Tạm coi như cô thật lòng.”

“Vốn dĩ là thật lòng.”

Phong Diệu nói rõ mục đích mình tới: “Nghe Thụy Văn nói cô đang tìm người.”

Thư Dương lập tức cảnh giác nhìn anh.

“Nhưng cô chỉ biết tên riêng của anh ta, không biết phải bắt đầu tìm từ đâu.”

Cô im lặng một lát rồi nói: “Đúng, thì sao?”

Trên mặt Phong Diệu thoáng hiện vẻ khinh miệt: “Một kẻ hèn nhát đến cả tên công khai cũng không dám nói cho cô biết, vậy mà cô vì hắn từ chối tôi?”

“Anh tới để chế giễu tôi sao?” Thư Dương cau mày. Cô ghét anh nói Karos như vậy khi rõ ràng chẳng biết gì.

“Tôi không rảnh đến mức đặc biệt chạy tới đây chỉ để chế giễu cô.” Phong Diệu hơi nâng cằm, nhìn cô, “Tôi có thể giúp cô tìm người này.”

“Gì cơ?”

“Tôi cũng rất tò mò xem hắn có bản lĩnh gì mà khiến cô từ chối tôi.”

Trái tim Thư Dương lập tức đập thình thịch.

Nếu... nếu vị hoàng đế này chịu giúp đỡ, nói không chừng thật sự có thể tìm được Karos.

Sống hay chết, ít nhất...

Cô cũng có thể biết rõ.

“Anh thật sự đồng ý giúp tôi?”

“Đương nhiên.”

“Vậy tôi nói cho anh tên riêng của anh ấy. Anh ấy tên là...”

“Không cần.” Phong Diệu cắt lời cô, “Tối mai, tôi sẽ mở kênh phát sóng toàn đế quốc cho cô. Đến lúc đó, cô có gì muốn nói thì có thể đích thân nói với hắn.”

Thư Dương bỗng căng thẳng.

Phải dùng cách này... sao?

Để cô đích thân lên sóng gọi Karos.

“Sao vậy, cô sợ à?”

“Tôi không chắc anh ấy còn sống hay đã chết.”

“Điều cô sợ không phải cái chết của hắn.” Phong Diệu nhìn thẳng vào mắt cô, “Cô sợ hắn vẫn còn sống nhưng không đáp lại cô. Cô sợ hắn phản bội cô.”

“Anh đã nói sẽ không đọc suy nghĩ của tôi!”

“Tôi không mở tinh thần lực để dò xét cô. Chỉ là ánh mắt cô đã bán đứng cô.”

“...”

Thư Dương im lặng.

Phong Diệu lại đột nhiên cười, cảm thấy mọi chuyện bắt đầu trở nên thú vị.

“Nếu hắn không đáp lại cô, cô phải lấy tôi. Đây là điều kiện trao đổi.”

“Vừa rồi anh đâu có nói có điều kiện trao đổi!”

“Vừa rồi chưa có, bây giờ có rồi.” Phong Diệu cũng không ép cô. Anh phất tay, xoay người rời đi, “Có tìm hay không, tùy cô.”

Thư Dương siết chặt nắm tay, im lặng vài giây rồi gọi anh lại:

“Được, tôi đồng ý.”

---

Thư Dương vừa đồng ý với Phong Diệu chưa được bao lâu đã hối hận.

Nếu đối phương không đáp lại thì cô sẽ kết hôn với anh — câu này có quá nhiều sơ hở!

Trước hết, ngay cả việc Karos còn sống hay không cô cũng không chắc.

Nhưng cô đã bị lời của Phong Diệu dẫn vào bẫy, theo bản năng cho rằng Karos phản bội mình, nhất thời giận dỗi nên mới đồng ý kết hôn với anh.

Bây giờ hối hận cũng đã muộn.

Nghe cô than thở đầy hối hận, Lam Bạch Chanh chẳng để tâm: “Hối hận thì đổi ý thôi, có gì đâu. Đến lúc đó cậu cứ nói thẳng là cậu thay đổi ý định rồi, chẳng lẽ anh ta còn trói cậu mang về nhốt lại được à?”

Thư Dương: “Anh ấy thật sự làm được, hơn nữa suýt nữa đã làm rồi.”

“Ờ...” Lam Bạch Chanh cũng chẳng nghĩ ra cách nào hay hơn, “Hay là cậu cứ nằm yên hưởng thụ?”

Nhắc tới chuyện này, cô ấy ghé sát Thư Dương, nhỏ giọng nói: “Gần đây tớ tìm hiểu được, hình như người trên hành tinh họ có ham muốn rất mạnh.”

Thư Dương vội bịt miệng cô ấy, nhìn những người Ngân Vực qua lại trong nhà hàng: “Nhỏ tiếng thôi.”

“Vậy rốt cuộc cậu còn tìm bạn trai cũ không?”

“Tìm, sao lại không tìm. Có nguồn lực tốt thế này đương nhiên phải tận dụng.”

“Thế còn chuyện kết hôn... cũng là thật sự sẽ kết à?”

“Nếu anh ấy chết rồi.” Giọng Thư Dương hạ xuống, nhưng vô cùng kiên quyết, “Tớ nhất định sẽ chống lại đến cùng. Nhưng nếu anh ấy vẫn sống mà lại không liên lạc với tớ, vậy tớ sẽ kết hôn với Phong Diệu.”

“Này, chuyện cả đời đừng có giận dỗi mà quyết định.”

“Không phải giận dỗi.” Thư Dương trầm giọng nói, “Người không quan tâm đến tớ thì không xứng khiến tớ tức giận.”

“Vậy nghĩa là thật ra cậu đối với anh ấy... cũng có chút rung động đúng không?”

Thư Dương không trả lời, chỉ nhìn cô ấy.

“Đừng nhìn tớ. Chỉ riêng chuyện chiều nay anh ấy khí thế ngút trời bước vào chống lưng cho cậu thôi, nói thật, nếu là tớ thì tớ tuyên bố gả cho anh ấy ngay tại chỗ rồi.”

“...”

“Đương nhiên, xét đến chuyện người cũ là mối tình đầu mà bao nhiêu năm nay cậu khó khăn lắm mới rung động, phân vân cũng bình thường. Mối tình đầu mà, mãi mãi là ánh trăng sáng khó quên nhất, tiếc nuối nhất. Sau này dù có người ưu tú đến đâu xuất hiện cũng khó thay thế được lớp hào quang cậu dành cho mối tình đầu.”

---

break
Trước Sau

Báo lỗi chương