Hành Trình Tận Thế Thiên Tai

Chương 7.2: Chuẩn Bị

Trước Sau

break

Mộ Nam nghe Tần Hoài nói vậy thì càng thêm khó hiểu: “Giang Hiên á? Sau khi anh đi em còn chưa từng gặp lại anh ta. Trước đó, em... lúc em mới bắt đầu gặp những cơn ác mộng đó em từng đi tìm Giang Hiên, muốn hỏi xem anh ta có biết anh đang ở đâu không. Em muốn tìm anh, nhưng anh ta lại bảo anh ta không còn liên lạc gì với anh nữa.”

Giang Hiên là bạn học của Tần Hoài, mối quan hệ khá tốt, trước đây thường xuyên đến nhà Tần Hoài cùng làm bài tập nên Mộ Nam cũng biết mặt. Không thể nói là không quen, nhưng cũng chẳng đến mức quá thân thiết. Cậu và Giang Hiên có sợi dây liên kết chỉ vì có Tần Hoài ở giữa. Khi Tần Hoài rời đi, bạn học cũ của một người anh thì còn có thể giữ liên lạc gì được nữa. Nếu không vì Giang Hiên chưa chuyển nhà, e rằng cậu còn chẳng biết Giang Hiên đang ở đâu.

Ánh mắt Tần Hoài trong chốc nháy mắt lạnh đi vài phần.

Mộ Nam nhìn anh: “Nên Giang Hiên vốn dĩ chưa từng nói với anh là em đang tìm anh?”

Tần Hoài lắc đầu. Nếu nói rồi thì sao anh có thể nghe tin từ một người lớp trưởng cũ vốn không mấy thân thiết, và làm sao có thể đến tận bây giờ mới trở về.

Mộ Nam im lặng một lúc: “Anh về nước từ khi nào?”

Tần Hoài đáp: “Nửa năm trước, ở thành phố B. Anh hợp tác mở công ty với người ta ở nước ngoài, chi nhánh đặt tại thành phố B. Ban đầu anh định sắp xếp xong xuôi mọi thứ ở bên đó, đợi em tốt nghiệp đại học rồi anh mới tới gặp em, xem em có đồng ý đi cùng anh không.”

Mộ Nam: “Nếu em không đồng ý thì sao?”

Tần Hoài khẽ mỉm cười: “Nếu em thật sự không đồng ý, cũng không còn cần anh nữa, anh sẽ buông tay để em sống cuộc đời mà em mong muốn. Còn nếu em chỉ vì tức giận không thèm để ý đến anh, hờn dỗi, anh sẽ dỗ dành em thật tốt, dỗ đến khi nào em hết giận và chịu đi cùng anh mới thôi.”

Tần Hoài nói xong liền nhẹ nhàng xoa xoa tóc Mộ Nam. Đôi khi vì khoảng cách và thời gian, người ta luôn vô thức đẩy suy nghĩ về phía những kịch bản bản thân không muốn đối mặt nhất. Thế nhưng khi chuyện thật sự xảy ra, người ta mới nhận ra kết quả có lẽ chẳng đến mức tồi tệ như dự đoán, thậm chí còn có những niềm niềm bất ngờ ngoài mong đợi.

Họ vẫn còn vô vàn điều muốn nói, nhưng cũng chẳng cần phải vội vã lúc này. Nhìn thấy thời gian không còn sớm, Tần Hoài cất lời: “Có đói không? Ăn sáng trước đã nhé, ăn xong em muốn biết điều gì anh sẽ nói hết cho em nghe.”

Trong bếp có không ít đồ ăn sẵn, tủ lạnh cũng nhét đầy các loại rau củ trái cây. Đây đều là những thứ Mộ Nam tranh thủ lúc Tần Hoài đi tắm ngày hôm qua bỏ vào. Khi ấy cậu vẫn chưa nghĩ ra cách nói với Tần Hoài về tương lai và cả chuyện không gian. Cậu tưởng giữa mình và Tần Hoài e rằng còn cần thêm một khoảng thời gian để dung hòa. Nhưng không ngờ chỉ qua một đêm, bao nhiêu chuyện lại có thể giãi bày hết sạch, và cả cảm giác xa lạ trào dâng trong khoảnh khắc đột nhiên nhìn thấy Tần Hoài ngày hôm qua dường như cũng đã tan biến thành mây khói.

Lắng nghe tiếng rán trứng gà vọng ra từ căn bếp, Mộ Nam cảm thấy cho dù ngoài kia sương mù vẫn giăng kín bầu trời, nhưng tâm trạng cậu rõ ràng đã rạng rỡ lên rất nhiều.

Sau khi ăn sáng xong, Tần Hoài dùng điện thoại xử lý một số công việc, gọi vài cuộc điện thoại như đang thu xếp một số việc trong công ty. Xử lý xong xuôi, anh tắt màn hình, đẩy chiếc bàn nhỏ đặt máy tính trước mặt ra, ngồi đối diện nhìn thẳng vào cậu: “Về những cơn mơ của em, hãy kể kỹ cho anh nghe rốt cuộc là thế nào.”

Mộ Nam lật mở cuốn sổ nhỏ bên cạnh giường rồi đưa đến trước mặt Tần Hoài: “Đây đều là những thứ em ghi chép lại sau khi nằm mơ, rồi những chuyện ghi trên này đều lần lượt xảy ra.”

Trên đó ghi lại một vài mốc thời gian đại khái và môi trường lúc bấy giờ. Tần Hoài đọc rất chăm chú, càng đọc chân mày càng nhíu chặt lại. Lật sang những trang sau, thứ đập vào mắt anh không còn là những chuyện dự đoán tương lai trong mơ nữa, mà là danh sách thực phẩm, vật dụng. Nhớ lại khoản tiền Mộ Nam đột ngột tiêu sạch, Tần Hoài hỏi: “Số tiền đó em đều dùng để chuẩn bị nhu yếu phẩm rồi sao?”

Mộ Nam gật đầu.

Tần Hoài lại lật tiếp sang trang sau: “Những thứ ghi trên này là em định mua hay đã mua rồi? Em mua xong thì định để đống đồ này ở đâu? Thực phẩm không dễ bảo quản, nhất là rau củ quả. Nếu môi trường sau này khắc nghiệt như trong mơ của em thì mấy thứ này căn bản không lưu trữ nổi.”

Mộ Nam cất lời: “Đây chính là chuyện thứ hai em muốn nói với anh.”

Tần Hoài nhìn cậu. Mộ Nam xòe tay về phía Tần Hoài, dưới ánh mắt khó hiểu của anh, trên tay Mộ Nam đột ngột xuất hiện một quả táo.

Mộ Nam từ tốn giải thích: “Chính cái năm anh đi, em chuyển trường sang trường nội trú. Có một ngày em bị sốt trong ký túc xá, cô giáo cho em uống thuốc rồi để em ở lại phòng ngủ. Lúc ngủ em thấy nóng vô cùng, cảm giác như cả người sắp bị thiêu rụi đến khô quắt lại. Đúng lúc sốt đến mơ mơ màng màng thì em hình như có thể chạm tới một tầng không gian khác, giống như một chiều không gian mới vậy. Đến khi hạ sốt tỉnh dậy, cảm giác đó vẫn còn nguyên. Sau đó em có thêm một không gian, chỉ là không gian này trống rỗng chẳng có gì, con người không vào được, sinh vật sống cũng không nhét vào được. Nhưng may mà mọi thứ bỏ vào trong đó đều sẽ không bị biến chất hay thay đổi, giống như khoảnh khắc được ngưng đọng lại vậy.”

break
Trước Sau

Báo lỗi chương