Hành Trình Tận Thế Thiên Tai

Chương 7.3: Chuẩn Bị

Trước Sau

break

Tần Hoài phải mất một lúc lâu mới tiếp nhận được toàn bộ những điều này từ lời Mộ Nam nói. Có lẽ việc Mộ Nam nằm mơ thấy những chuyện tương lai cũng có liên quan đến không gian này. Thế nhưng so với không gian, Tần Hoài lại càng đau lòng cho Mộ Nam những năm qua phải đơn độc một mình. Hồi nhỏ chỉ cần Mộ Nam có chút không khỏe trong người là lại hờn dỗi đủ kiểu, uống thuốc cũng cần người dỗ dành nửa ngày trời. Dù những tình cảnh này anh đã từng dự tính đến khi rời đi, nhưng khi nghe Mộ Nam kể lại cảnh cảm cúm sốt cao nằm một mình trong ký túc xá, lồng ngực anh vẫn nhói lên nghẹn ngào.

Tần Hoài khẽ thở ra một hơi. Chuyện quá khứ đã chẳng thể nào cứu vãn, sau này anh tuyệt đối sẽ không để Nam Nam phải một mình gánh chịu những điều này nữa. Anh gặng hỏi đi gặng hỏi lại xem sự tồn tại của không gian có gây ra ảnh hưởng xấu nào khác đến bản thân cậu hay không, nghe Mộ Nam nói ngoài việc có thêm một nơi lưu trữ đồ đạc ra thì không có bất kỳ điểm khác thường nào khác, lúc này anh mới lên tiếng: “Chuyện này ngoài anh ra còn có ai biết nữa không?”

Mộ Nam bĩu môi: “Em đâu có ngốc.”

Tần Hoài khẽ mỉm cười. Nhìn dáng vẻ Mộ Nam rõ ràng đã sống động hơn nhiều so với vẻ trầm mặc ngày hôm qua, lòng anh thoáng thả lỏng, nói tiếp: “Em ghi lại tất cả mọi thứ vào cuốn sổ này rồi sao? Còn chi tiết nào nữa không?”

Mộ Nam đáp: “Nhớ được gì em đều viết xuống hết rồi, những thứ trên đó em đều đã mua.” Nói rồi cậu lại lôi ra một cuốn sổ khác: “Sổ này ghi lại số lượng em đã mua, tiếc là hết tiền rồi, mà thời gian cũng không còn kịp nữa.”

Tần Hoài mở ra xem, mấy trang giấy ghi kín chữ, có đồ đạc lớn, có cả những món linh tinh nhỏ nhặt, ngay cả hộp kim chỉ cũng mua hẳn một thùng. Tính toán thật sự quá đỗi tỉ mỉ.

Tần Hoài lật xem từ đầu đến cuối một lượt: “Trong mơ của em, sau đợt sương mù này sẽ là cái nóng gay gắt. Là vừa nóng lên một cái là xã hội hỗn loạn ngay, hay ở giữa còn có một khoảng thời gian bình thường?”

Mộ Nam nói: “Rồi sẽ từ từ hỗn loạn lên, nhưng không phải kiểu hỗn loạn mất kiểm soát. Lực lượng quản lý của nhà nước vẫn luôn còn đó, chỉ là về sau thời tiết ngày càng cực đoan, rất nhiều thứ không thể sản xuất được nữa, nên cuộc sống mới ngày càng trở nên khó khăn.”

Tần Hoài đột nhiên nhìn về phía Mộ Nam: “Giấc mơ của em có tính liền mạch sao?”

Mộ Nam cúi đầu, ngón tay vô thức cào cào xung quanh, né tránh ánh mắt của Tần Hoài: “Cũng không hẳn, khá là manh mún, nhưng có thể ghép nối lại với nhau được.”

Tần Hoài cũng không nghĩ nhiều, chỉ nói: “Vậy thì vẫn còn chút thời gian. Anh sẽ xử lý công việc bên kia của anh một chút, vẫn có thể thu hồi về một khoản vốn.”

Mộ Nam giật bắn người ngẩng đầu lên: “Anh lại còn muốn đi nữa sao?”

Thấy phản ứng của Mộ Nam mạnh mẽ đến vậy, Tần Hoài vội vàng dỗ dành: “Anh không đi, anh đã nói sẽ không rời đi nữa thì nhất định sẽ không rời đi. Chỉ cần thao tác qua mạng là được rồi. Nam Nam, anh sẽ không đi nữa đâu, anh hứa đấy.”

Mộ Nam cũng cảm thấy mình phản ứng hơi quá đà. Thế nhưng cậu thà rằng Tần Hoài từ bỏ đống tài sản đó — dù sao tiền về sau còn chẳng bằng một tờ giấy vụn — chứ không muốn Tần Hoài phải mạo hiểm rời đi. Đồ đạc trong không gian của cậu chẳng dám nói là đủ cho hai người dùng cả đời, nhưng ít nhất mấy năm tới chắc chắn không thể chết đói được, vậy nên hoàn toàn không cần vì những vật ngoài thân đó mà phải mạo hiểm.

Trong lúc thu xếp tài sản, Tần Hoài nhận được tin nhắn do Giang Hiên gửi tới. Anh và Giang Hiên là bạn học từ cấp hai lên cấp ba, sau khi ra nước ngoài liên lạc cũng chưa từng đứt đoạn. Bởi vì phải dựa vào Giang Hiên để nắm tình hình của Mộ Nam ở trong nước, nên những năm qua hai người qua lại rất thân thiết, thậm chí sau khi anh về nước, Giang Hiên còn xin nghỉ công việc cũ để sang công ty anh làm việc.

Vì nhà Giang Hiên ở đây nên tần suất về quê cũng khá thường xuyên. Anh thường nhờ Giang Hiên ngó ngàng Mộ Nam giúp mình, và đúng là anh đã biết được không ít chuyện của Mộ Nam từ chỗ Giang Hiên. Chẳng hạn như cậu đã kết giao bạn mới và mối quan hệ rất tốt, cậu rất được yêu thích ở trường, thường xuyên tham gia các cuộc thi hội họa và đoạt giải, cậu sống rất tốt, ngày nào cũng vui vẻ. Thậm chí ngay cả bản báo cáo khám sức khỏe hằng năm của Mộ Nam, Giang Hiên cũng đều sao chép một bản gửi cho anh xem. Anh cứ ngỡ những năm qua mối quan hệ giữa Nam Nam và Giang Hiên rất tốt. Chính vì có tầng quan hệ này nên anh chưa từng nghĩ nếu Nam Nam có chuyện thì sẽ không tìm thấy mình, nào ngờ Nam Nam lại chưa từng gặp Giang Hiên, càng không ngờ khi Nam Nam chủ động tìm đến, Giang Hiên lại bảo không liên lạc được với anh.

Nếu ba tháng trước khi Nam Nam tìm Giang Hiên, Giang Hiên chịu nói cho Nam Nam biết anh đang ở đâu, thì mấy tháng nay Nam Nam đã chẳng phải một mình gánh vác tất cả những điều này.

Anh nhớ có lần Giang Hiên từng nói với anh rằng, khi hắn gặp Mộ Nam và nhắc đến anh, Mộ Nam tỏ thái độ không muốn nhắc tới, còn bảo mọi chuyện đã qua rồi. Chính vì thái độ của Mộ Nam mà anh biết được qua chỗ Giang Hiên, nên suốt nửa năm sau khi về nước, Tần Hoài mới phải cố kìm nén sự thôi thúc muốn đến gặp Mộ Nam. Hóa ra từ trước đến nay, Giang Hiên luôn dối lừa anh.

Nhìn hai chữ Giang Hiên trên màn hình WeChat, ánh mắt Tần Hoài lạnh đi vài phần.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương