Hành Trình Tận Thế Thiên Tai

Chương 8.1: Phát Điên

Trước Sau

break

Tần Hoài đã trở về, những việc như trồng rau, tưới nước hay dọn phân gà tự nhiên đều đổ hết lên đầu anh. Mộ Nam có chỗ dựa về mặt tâm lý, tuy tình hình bên ngoài ngày càng trở nên tồi tệ, nhưng so với khoảng thời gian một mình lủi thủi ở nhà trước đó thì tâm trạng cậu đã vui vẻ hơn rất nhiều.

Dù khoảng cách giữa hai người vẫn chưa hoàn toàn tan biến, nhưng Tần Hoài có thể cảm nhận rất rõ ràng rằng Nam Nam đang chủ động tiến lại gần anh. Chỉ là sự tiến lại gần này là dành cho những quy hoạch trong tương lai — nhìn đống đồ Nam Nam mua, những kế hoạch cậu vạch ra, Tần Hoài biết trong mỗi một dự định của Nam Nam đều có sự hiện diện của mình. Thế nhưng ngoại trừ điều đó, về cuộc sống đơn độc một mình suốt những năm qua, Nam Nam lại tuyệt nhiên không nửa lời nhắc tới.

Nghĩ đến Nam Nam hồi nhỏ, chuyện lớn chuyện nhỏ gì cũng chia sẻ với anh, nếu ra ngoài gặp phải uất ức gì lại càng cằn nhằn than phiền với anh mãi, nhất quyết đòi anh dỗ dành nửa ngày mới chịu vui vẻ trở lại. Vậy mà giờ đây, về những cay đắng trong từng ấy năm, cậu lại chẳng nói lấy một lời. Tần Hoài biết, muốn phá tan lớp băng này hoàn toàn không phải chuyện ngày một ngày hai. Dù trong lòng có phần sốt ruột, nhưng anh cũng hiểu chuyện này chẳng thể gượng ép được.

Tần Hoài trở về được gần hai ngày thì đợt dịch bệnh bên ngoài cũng bùng phát đến đỉnh điểm. Mỗi ngày nhìn đủ loại tin tức trên mạng, Mộ Nam đều không khỏi cảm thấy sợ hãi: "May mà anh về sớm, sức khỏe cũng tốt, bằng không mà bị kẹt lại giữa đường thì đúng là kêu trời trời không thấu, gọi đất đất không thưa."

Tần Hoài có thể vắt giẻ ra nước mà về tới đây hoàn toàn dựa vào nghị lực. Dù ngày thường anh vẫn tập thể dục, nhưng đó cũng chỉ là rèn luyện sức khỏe bình thường. Nếu không nhờ ý chí kiên cường nâng đỡ, anh lấy đâu ra thể lực để đạp xe liên tục mấy ngày liền như thế. Bởi vậy nên vừa về đến nhà nghỉ ngơi một đêm, hai ngày sau tay chân anh đau nhức, mềm nhũn đến mức đi nhà vệ sinh cũng chỉ muốn bấu tường mà đi.

Cũng may đồ đạc Mộ Nam chuẩn bị rất đầy đủ, cao dán giảm đau cũng mua cả đống. Ngày nào cậu cũng dán kín tay chân cho Tần Hoài, rồi còn dùng máy massage để đấm bóp cho anh. Nhìn Tần Hoài dán đầy cao dán khắp người, Mộ Nam cảm thán: “Xem ra về khoản thể lực, em phải rèn luyện thêm mới được, bằng không sau này gặp phải chuyện gì cần chạy trốn thì chạy cũng chẳng chạy nổi.”

Tần Hoài cũng cảm thấy khía cạnh thể lực không thể lơi lỏng được. Nhìn thấy những viễn cảnh tương lai trong mơ của Mộ Nam, dù sở hữu không gian thì chuyện ăn uống có lẽ không cần quá lo lắng, nhưng thể lực quá kém cũng sẽ làm vướng chân vướng tay rất nhiều. Thế là anh cất lời: “Từ ngày mai anh sẽ dạy em tán thủ. Hồi nhỏ em học chưa được hai ngày đã bỏ cuộc, sau này cuộc sống khó khăn như vậy, học chút võ nghệ cũng chẳng thiệt.”

Hồi nhỏ Tần Hoài từng luyện qua, Mộ Nam vì thấy Tần Hoài học nên cũng nằng nặc đòi học cùng. Đáng tiếc cậu không có nghị lực đó, ngay cả bài tập cơ bản còn chưa học xong đã bỏ dở, quay sang học lớp năng khiếu vẽ tranh. Tần Hoài thì học khá lâu, dù ra nước ngoài thỉnh thoảng vẫn luyện tập, nên một vài kỹ năng và thế võ chưa từng bị mai một.

Ban đầu Tần Hoài cũng không định dạy cậu, Mộ Nam vốn là đứa trẻ thiếu kiên nhẫn, chẳng chịu nổi khổ. Nhưng giờ thấy cậu ngày nào cũng kiên trì chạy bộ một tiếng đồng hồ, anh mới nảy ra ý định này. Đặc biệt là nếu sau này xã hội ngày càng loạn lạc, chỉ dựa vào không gian thôi thì không thể đảm bảo an toàn cho bản thân được. Dạy cho Mộ Nam thêm vài chiêu phòng thân bảo mạng, sau này nhỡ có chuyện bất trắc xảy ra, anh cũng có thể yên tâm phần nào.

Cuộc sống không bước chân ra khỏi cửa của hai người dần trở nên đi vào quỹ đạo. Sáng chạy bộ, tối học tán thủ, buổi trưa Tần Hoài xuống bếp, chiều Mộ Nam mò mẫm làm đồ ăn theo mấy bài hướng dẫn trên mạng, chế biến nguyên liệu sống thành chín rồi tích trữ vào trong không gian. Cứ như vậy quấn quýt bên nhau ngày qua ngày, hai người dần tìm lại được chút cảm giác ngày còn bé. Dù Mộ Nam rất ít khi nhắc đến cuộc sống của bản thân, nhưng Tần Hoài lại chủ động kể cho cậu nghe về những năm tháng anh sống ở nước ngoài.

Năm đó cha anh kiên quyết đòi dắt anh đi là vì ông ta được chẩn đoán mắc chứng tinh trùng yếu. Dù tinh trùng yếu không giống như tinh trùng chết hoàn toàn không có hy vọng sinh con, nhưng khả năng sinh sản là cực kỳ thấp. Bởi vậy, sự tồn tại của một đứa con trai lớn chừng này, người đàn ông đó tự nhiên nói gì cũng phải dắt đi bằng được. Sự khác biệt chẳng qua chỉ là bị ép buộc dắt đi hay tự nguyện đi theo mà thôi. Điều Tần Hoài không nói cho Mộ Nam biết chính là, lý do lớn nhất năm đó anh đồng ý đi theo người đàn ông đó là vì ông ta đã dùng Mộ Nam để đe dọa anh. Thế giới của người lớn bẩn thỉu đến thế đấy, vì đạt được mục đích mà không từ thủ đoạn.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương