Thập Niên 70: Ly Hôn Rồi Ta Càng Sống Càng Tốt

Chương 3.2: Tìm việc 

Trước Sau

break

Nhìn bát cháo loãng trước mặt, Hứa Lan Tâm chợt nhớ đến chiếc hộp cơm nhôm mà Thẩm Kiến Nghiệp thường mang cho cô những năm còn học trung học. Có hôm là cơm trắng với trứng bác vàng ruộm, có hôm là thịt băm xào cà tím, hôm kém nhất cũng là một phần rau xào có dầu mỡ bóng lên trên mặt.

Sáu năm qua, dạ dày cô dường như đã bị những bữa ăn ấy âm thầm nuông chiều đến hỏng mất rồi. Bây giờ quay lại với hai bữa cháo loãng và rau muối mỗi ngày, trong bụng cô lúc nào cũng trống rỗng, nóng rát như có một ngọn lửa nhỏ cháy âm ỉ.

“Lan Tâm.”

Anh cả họ Hứa đột nhiên lên tiếng.

“Chuyện tìm việc trong thành phố thế nào rồi?”

Cả bàn ăn thoáng chốc yên tĩnh. Mấy đôi mắt đồng loạt nhìn về phía cô. Có người chờ đợi, có người hờ hững, cũng có người rõ ràng đã chuẩn bị sẵn vẻ mặt “biết ngay mà”.

Hứa Lan Tâm đặt thìa xuống, giọng rất nhẹ:

“Không tìm được.”

Anh hai thở dài, lắc đầu như thể mọi chuyện vốn đã nằm trong dự đoán của anh.

“Anh đã nói rồi, tìm việc trong thành phố đâu có dễ. Người thành phố còn chưa chắc có việc, huống chi là em.”

Chị dâu ba lập tức chen vào, giọng nói mang theo vẻ nhiệt tình khó chịu:

“Nếu hỏi tôi thì điều kiện của Lan Tâm cũng đâu có tệ. Tốt nghiệp trung học, mặt mũi lại xinh xắn. Chi bằng tranh thủ còn trẻ, tìm một nhà tử tế mà gả đi cho rồi.”

Vừa nói, chị ta vừa liếc nhìn Hứa Lan Tâm, ánh mắt như đang đánh giá một món đồ có thể đổi được giá tốt.

“Hôm qua thím Vương ở làng bên còn nói với tôi đấy.”

“Cháu trai của thím ấy đang làm việc trong thành phố. Tuy chỉ là công việc tạm thời, nhưng người ta có hộ khẩu thành thị, lại có lương thực cung ứng.”

“Chỉ là tuổi hơi lớn một chút, chắc ngoài ba mươi…”

“Ngoài ba mươi?”

Mẹ Hứa nhíu mày.

“Vậy chẳng phải hơn Lan Tâm hơn mười tuổi sao?”

“Lớn hơn một chút thì đã sao?” 

Chị dâu ba xúc một thìa cháo đưa vào miệng, nói như thể đó là chuyện hết sức hợp lý.

“Đàn ông lớn tuổi mới biết thương người.”

“Huống hồ người ta là công nhân, có lương, có khẩu phần. Lan Tâm mà gả qua đó chẳng phải được hưởng phúc sao?”

“Sính lễ chắc chắn cũng không thấp, ít nhất phải được chừng này.”

Chị ta giơ tay ra hiệu.

Hứa Lan Tâm cúi đầu, chậm rãi uống từng ngụm cháo. Cháo rất nóng. Nóng đến mức đầu lưỡi cô tê đi, nhưng cô vẫn nuốt xuống, như thể chỉ có cảm giác bỏng rát ấy mới giúp cô giữ được vẻ bình tĩnh trên mặt.

Lời của chị dâu ba quá thẳng thừng. Gả cô đi, nhà này sẽ có sính lễ, sẽ bớt một miệng ăn.

Cô lặng lẽ nhìn qua ba người anh trai của mình. Anh cả cúi đầu ăn cháo, không nói một lời. Anh hai liếc cô một cái, rồi rất nhanh quay mặt đi. Anh ba đang bón cơm cho Hứa Nhã Nhi, giống như hoàn toàn không nghe thấy những lời vừa rồi. Một luồng lạnh lẽo âm thầm bò lên sống lưng Hứa Lan Tâm.

Khi còn nhỏ, ba người anh trai từng rất thương cô. Anh cả từng cõng cô đi khắp làng, để cô ngồi trên lưng mình cười khanh khách giữa những con đường đất đầy bụi. Anh hai từng bắt châu chấu, đan lồng cỏ cho cô chơi. Anh ba mỗi lần được chia kẹo đều lén giữ lại một viên, chờ lúc không ai thấy mới nhét vào tay cô. Khi đó, cô từng thật lòng tin rằng, dù nhà nghèo, ít nhất mình vẫn là em gái được các anh thương yêu.

Nhưng sau này, từng người một lấy vợ, sinh con, dựng nên gia đình nhỏ của riêng mình. Tình thương dành cho cô không phải biến mất hoàn toàn, chỉ là nó dần bị xếp ra phía sau rất nhiều thứ khác: vợ con, lương thực, công điểm, những ngày đói kém và những toan tính vụn vặt trong một căn nhà quá chật.

Họ có lẽ vẫn thương cô nhưng chút thương ấy không thể thắng nổi nỗi lo vợ con mình ăn không đủ no. Càng không thể thắng nổi một khoản sính lễ có thể lập tức đổi thành lương thực, vải vóc và vài ngày dễ thở hơn cho cả nhà.

“Con ăn xong rồi.”

Hứa Lan Tâm đặt bát xuống, dưới đáy bát vẫn còn sót lại một chút cháo. 

Thật ra cô chưa no, bụng vẫn trống rỗng, còn cơn đói thì âm ỉ như một bàn tay đang cào vào ruột. Nhưng cô không thể ăn thêm, cũng không muốn ngồi lại để nghe họ tiếp tục bàn chuyện hôn sự của mình như bàn giá một món hàng.

“Con chỉ ăn vậy thôi sao?”

Mẹ Hứa nhìn cô, trong mắt có chút lo lắng.

“Con không đói.”

Hứa Lan Tâm vừa định đứng dậy, cha Hứa vốn im lặng từ đầu đến giờ bỗng đặt đũa xuống. Đôi đũa chạm nhẹ vào miệng bát, phát ra một tiếng “tách” rất khẽ nhưng âm thanh ấy lại khiến cả bàn lập tức yên lặng. Ngay cả đứa cháu nghịch ngợm nhất cũng không dám nói thêm câu nào.

Cha Hứa nhìn Hứa Lan Tâm. Ánh mắt ông không hung dữ, thậm chí còn có chút buồn bã, nhưng chính sự nặng nề trong đó mới khiến người ta khó thở.

“Lan Tâm, từ ngày mai con ra đồng làm việc cùng cả nhà đi.”

Ngón tay Hứa Lan Tâm khẽ siết lại, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay, đau đến tỉnh táo.

“Vụ thu hoạch sắp bắt đầu, trong nhà đang thiếu người.” 

Giọng cha Hứa không lớn, nhưng từng chữ đều nặng như đá đặt xuống mặt bàn. 

“Các anh con phải làm việc nặng ngoài đồng, mấy chị dâu còn phải chăm con, nấu nướng, việc trong việc ngoài không xuể.”

“Con còn trẻ, lại có học, học việc gì cũng nhanh.”

“Cha…”

Hứa Lan Tâm muốn nói gì đó, nhưng cổ họng giống như bị thứ gì chặn lại.

“Đừng lên thị trấn nữa.”

Cha Hứa ngắt lời cô.

“Nếu đã không tìm được việc thì thôi. Chạy qua chạy lại chỉ tốn tiền.”

“Nhận mệnh đi, nhà mình là nông dân, đời này vốn phải dựa vào ruộng đất mà sống.”

Nhận mệnh.

Lại là hai chữ này.

Hứa Lan Tâm ngồi yên tại chỗ, bàn tay dưới gầm bàn càng siết chặt hơn.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương