Tiệm Bánh Nhỏ Ở Xứ Sở Diệu Kỳ

Chương 15: Mùi Hương Của Quê Nhà

Trước Sau

break



Buổi chiều, nhịp sống hối hả của Khu Thương Mại phía Đông dường như chậm lại một nhịp.

Bên trong Aura Panis lúc này khá vắng khách, ánh nắng ráng chiều đổ nghiêng qua khung cửa kính lớn, tạo thành những vệt màu vàng cam phủ lên các thớ gỗ sồi. Vài hạt bụi nhỏ li ti lơ lửng trong không khí, lấp lánh như những mảnh vụn tinh tú dưới nắng muộn.

Linh Lan đang đứng bên bàn đá, tỉ mẩn phết lớp mật ong rừng sâu cuối cùng lên khay Bánh Cuộn Đường Quế Mật Ong. Sức nóng từ lò nham thạch khiến bột quế lửa bốc lên một mùi thơm nồng nàn, đậm đặc, ngọt ngào mà ấm áp. Hương thơm ấy mạnh mẽ đến mức chỉ cần len ỏi qua khe cửa là có thể sưởi ấm cả một góc phố se lạnh, khiến bất cứ ai ngửi thấy cũng bất giác liên tưởng đến căn bếp đỏ lửa của gia đình vào những ngày se lạnh.

Felix đang nằm gác cằm trên mặt quầy thu ngân, cái đuôi đen thong thả phe phẩy: "Này Linh Lan, cô biết không."

"Tôi nghe đây." Linh Lan không ngẩng đầu, tay vẫn đưa cọ phết mật ong vô cùng đều đặn.

"Ta linh cảm sắp có chuyện gì đó xảy ra rồi." Đôi mắt vàng kim của nó lim dim đầy vẻ thần bí.

Linh Lan phì cười, xếp từng chiếc bánh cuộn tròn trịa lên khay mây: "Mỗi lần cậu nói có linh cảm, nếu không phải Titus làm vỡ đĩa thì cũng là có vị khách nào đó bất cẩn va vào chân bàn thôi."

Leng keng.

Tiếng chuông đồng ngoài cửa vang lên một hồi dứt khoát.

Người vừa bước vào tiệm là một thanh niên trẻ tuổi, trông khoảng hai mươi lăm tuổi. Anh ta có một mái tóc màu nâu hạt dẻ hơi rối bù xù, chiếc áo choàng học sĩ khoác bên ngoài đã sờn rách ở phần gấu áo, một vài chỗ còn được khâu vá lại bằng những đường chỉ vụng về. Trên tay anh ôm khư khư một cuốn sổ da dày cộp, mép giấy đã cong vênh cả lên.

Chàng thanh niên đứng khựng lại ngay trước quầy thu ngân. Anh nhìn chằm chằm vào khay bánh cuộn đường quế mật ong bốc khói nghi ngút.

Anh nhìn khay bánh lần thứ nhất, mắt mở to.

Anh nhìn khay bánh lần thứ hai, mũi khẽ hít hà một hơi thật sâu.

Rồi anh nhìn khay bánh lần thứ ba, ánh mắt tràn ngập sự sùng bái và khao khát, tựa như một nhà khảo cổ vừa tìm thấy bảo vật quốc gia bị thất lạc ngàn năm.

Linh Lan nhìn biểu cảm sống động của vị khách mới, không nhịn được mà bật cười thành tiếng: "Xin chào, anh muốn dùng gì ở tiệm của tôi ạ?"

Chàng thanh niên giật mình tỉnh mộng, anh nuốt nước bọt một cái ực, khuôn mặt lộ rõ vẻ lúng túng.

Anh lí nhí hỏi: "Cho... cho tôi hỏi một câu hơi đường đột được không cô chủ?"

"Dạ, anh cứ tự nhiên." Linh Lan gật đầu chu đáo.

"Nếu như... nếu như tôi chỉ đứng đây ngửi mùi bánh thôi, thì tiệm mình có tính tiền không ạ?"

Linh Lan ngẩn người: "..."

Felix ngồi bên cạnh cũng trố mắt nhìn anh ta bằng ánh mắt cạn lời.

Khuôn mặt chàng thanh niên lập tức đỏ bừng lên như gấc chín khi nhận ra câu hỏi của mình kỳ quặc đến mức nào. Anh cuống quýt xua tay, thanh minh bằng giọng lí nhí: "Ý... ý tôi không phải là tôi muốn ăn quỵt đâu! Tôi thực sự có mang theo tiền mà!"

Felix híp mắt, chống hai chân trước lên quầy, hất cằm hỏi bằng giọng đầy hoài nghi: "Mi có bao nhiêu?"

Chàng thanh niên nghèo khổ tội nghiệp lóng ngóng lùng sục khắp các túi áo choàng, cuối cùng lôi ra một chiếc túi vải nhỏ rách nát. Anh dốc ngược chiếc túi xuống mặt quầy, lắc lắc vài cái.

Keng.

Một đồng xu đồng duy nhất rơi ra, lăn vài vòng rồi nằm im lìm trên mặt gỗ.

Hết sạch.

Không còn một cắc nào khác.

Felix nhìn đồng xu đơn độc kia, lặng lẽ nằm bẹp xuống đệm nhung, thở dài: "Ta xin rút lại câu hỏi."

Linh Lan bật cười khúc khích để giải tỏa bầu không khí ngượng ngùng cho vị khách. Cô đẩy khay bánh cuộn đường quế mật ong xích lại gần anh hơn, mùi thơm ngọt ngào lập tức quấn lấy chóp mũi chàng thanh niên: "Vậy anh muốn ăn thử một chiếc không?"

Chàng thanh niên — nhà thơ Horatius — nhìn chiếc bánh vàng ruộm chảy mật óng ánh, ánh mắt đấu tranh dữ dội: "Tôi rất muốn... Đó là bánh cuộn đường quế đúng không? Nhưng đồng xu này của tôi không đủ..."

"Không sao đâu, anh cứ dùng trước đi." Linh Lan dùng kẹp gắp một chiếc bánh nóng hổi đặt vào chiếc đĩa sứ trắng, dịu dàng đẩy về phía anh: "Còn tiền bánh... cứ để sau này anh có thì trả tôi cũng được."

Horatius sững sờ, hai mắt anh rơm rớm nước mắt vì cảm động: "Thật... thật sao cô chủ? Cô nhân từ quá, các vị thần ma pháp sẽ phù hộ cho tiệm bánh của cô!"

Felix gác đầu lên chân, liếc nhìn Linh Lan bằng ánh mắt trách móc: "Cô chiều khách quá rồi."

Horatius bưng đĩa bánh bước đến chiếc bàn nhỏ trong góc tiệm. Khói nóng mang theo hương quế nồng ấm bốc lên nghi ngút, sưởi ấm đôi bàn tay đang có chút lạnh vì sương chiều của anh.

Anh cẩn thận, nâng niu bẻ một miếng bánh nhỏ ở phần rìa, từ từ đưa vào miệng.

Anh nhai khẽ rồi đột nhiên, mọi động tác của Horatius dừng phắt lại.

Biểu cảm trên gương mặt chàng nhà thơ thay đổi hoàn toàn. Đôi mắt anh mở to, nhưng không phải vì ngon mà là vì một sự thẫn thờ, trống rỗng đến lạ lùng. Anh nhìn chằm chằm vào nửa chiếc bánh còn lại trên tay, bất động như một pho tượng.

Linh Lan đứng sau quầy quan sát, trong lòng dâng lên một chút lo lắng. Cô bước tới gần bàn của anh, khẽ hỏi: "Bánh không hợp khẩu vị của anh sao ạ? Có chỗ nào chưa ổn anh cứ góp ý cho tôi nhé."

Horatius bừng tỉnh, anh chậm rãi lắc đầu, khóe môi khẽ cong lên thành một nụ cười vừa vặn nhưng đượm buồn: "Không... không phải đâu cô chủ. Bánh ngon lắm, ngon đến mức..."

Anh nghẹn lời một chút rồi nói tiếp, giọng nói rất nhẹ: "Chỉ là... lâu rồi tôi mới ăn thứ gì giống mùi nhà đến vậy."

Câu nói nhẹ tênh của chàng nhà thơ nghèo như một mũi tên vô hình găm vào khoảng không.

Nụ cười trên môi Linh Lan thoáng đóng băng trong giây lát.

Hết chương 15.
 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương