Buổi sáng hôm nay, Aura Panis đông khách hơn hẳn mọi khi.
Không khí trong tiệm tràn ngập tiếng nói cười xôn xao, tiếng nĩa sứ chạm vào đĩa thanh mảnh, hòa cùng mùi hương béo ngậy, đậm đà của món mới: Pizza Phô Mai Bốn Loại.
Đây là món bánh nướng phiên bản giới hạn vừa ra lò, kết hợp từ bốn loại phô mai trứ danh: phô mai sữa bò ánh trăng béo ngậy, phô mai dê núi bạc thơm nồng, phô mai Centaur đậm vị và phô mai hun khói từ Thung lũng Gió dai mềm. Sự hòa quyện này tạo nên một sức hút khó cưỡng, đặc biệt là đối với những thực khách trẻ tuổi ở Regalia.
Sau quầy thu ngân, Linh Lan đang cúi đầu, cẩn thận lật giở từng trang để ghi chép sổ sách cho ngày mới.
Ngay bên cạnh cô, Felix đang nằm cuộn tròn thành một cục lông đen thùi lùi trên chiếc đệm nhung êm ái. Đôi mắt nó nhắm nghiền, hơi thở đều đặn, thoạt nhìn thì giống như đang ngủ say sưa, nhưng cái tai thỉnh thoảng lại giật giật đầy cảnh giác.
Phía trên bức tường, bảng menu ma thuật mới được tặng đang phát ra những luồng sáng màu xanh lam nhè nhẹ, nhu hòa.
Theo lời quảng cáo vô cùng bùi tai:
"Sản phẩm thế hệ mới!
Tự động cập nhật thực đơn theo thời gian thực.
Tự điều chỉnh nét chữ viết tay nghệ thuật.
Tự trang trí hoa văn theo mùa.
Thông minh, tiện lợi và mang tính cách mạng!"
Felix khẽ hé một mắt, liếc nhìn chiếc bảng ma thuật đầy vẻ khinh bỉ rồi khịt mũi:
"Ta không tin vào thứ đồ chơi này."
Linh Lan dừng bút, khẽ ngẩng đầu lên mỉm cười trêu nó:
"Tại sao cậu lại không tin? Tôi thấy nó hoạt động khá ổn định từ hôm qua đến giờ mà."
Felix lười biếng duỗi thẳng hai chân trước, hậm hực đáp:
"Bởi vì theo kinh nghiệm của một thần thú vĩ đại như ta, hai chữ thông minh thường chỉ xuất hiện trên những thứ vô cùng ngu ngốc."
Đúng lúc đó, tiếng chuông đồng ngoài cửa vang lên, một vị khách bước nhanh vào tiệm. Anh ta đảo mắt nhìn quanh một lượt rồi hào hứng tiến về phía quầy:
"Chào cô chủ nhỏ! Cho tôi một phần pizza phô mai bốn loại mang về nhé!"
Linh Lan mỉm cười chu đáo, cô giơ ngón tay thon dài chỉ lên bức tường phía sau:
"Dạ được chứ ạ. Giá cả và kích cỡ thực đơn chi tiết đều ở trên bảng kia ạ, anh xem qua giúp tôi."
Vị khách ngẩng đầu lên nhìn.
Rồi anh ta bỗng nhiên im lặng, đôi lông mày nhướng cao đầy kinh ngạc.
Linh Lan thấy biểu cảm kỳ lạ của khách cũng tò mò ngẩng đầu nhìn theo.
Trên bề mặt bảng menu ma thuật, dòng chữ viết bằng bụi tinh tú "Pizza Phô Mai" bỗng nhiên rung lên bần bật như đang lên cơn sốt. Các ký tự bắt đầu kéo dài ra một cách vô tội vạ, từ từ biến đổi thành:
“Pizzzzzzzaaaaaaa!”
Linh Lan sững sờ: "..."
Vị khách gãi đầu: "..."
Felix lập tức ngồi bật dậy, hai tai dựng đứng, cái đuôi đen vẫy vẫy đầy đắc ý:
"Thấy chưa, ta đã bảo rồi mà!"
Thế nhưng, đó mới chỉ là phát súng khơi mào cho một chuỗi thảm họa. Bản thân chiếc bảng menu dường như không hề nhận ra mình đang bị lỗi, nó tiếp tục nhấp nháy đèn liên tục, các dòng chữ bên dưới bắt đầu thi nhau biến đổi một cách điên cuồng.
Dòng chữ "Bánh Mì Bơ" hiền lành ban đầu bỗng nhiên phóng to lên gấp ba lần, chuyển sang màu đỏ rực như lửa:
“BÁNH MÌ BƠ CỰC KỲ NGON!!!”
Ngay sau đó, dòng chữ "Trà Hoa" thanh nhã cũng bị bóp méo, tự động thêm vào một hàng chữ chú thích dài ngoằng chạy dọc bên dưới:
“TRÀ HOA TUYỆT ĐỐI KHÔNG GÂY MẤT NGỦ!!”
Và ở tận góc dưới cùng của chiếc bảng, một dòng chữ siêu nhỏ, mờ nhạt hiện ra theo kiểu chống chế:
“*Trừ một số trường hợp hiếm gặp.”
Felix nhảy phắt từ đệm nhung lên thành quầy thu ngân, chống hai chân trước lên đầy phẫn nộ:
"Cái quái gì thế này? Thứ đồ chơi này đang tự ý quảng cáo đấy à?!"
Sự biến đổi kỳ dị của chiếc bảng menu ma thuật nhanh chóng thu hút sự chú ý của toàn bộ thực khách trong tiệm Aura Panis. Càng lúc càng có nhiều người buông nĩa, ngẩng đầu lên xem màn biểu diễn ánh sáng miễn phí.
Bảng menu lúc này hoàn toàn mất kiểm soát, nó bắt đầu chạy chữ liên hồi với tốc độ chóng mặt, giống như một kẻ đang ra sức gào thét:
”HÔM NAY HÃY ĂN BÁNH.
ĐỪNG SUY NGHĨ NỮA.
ĂN BÁNH ĐI.
ĂN THÊM CÁI NỮA ĐI!!!”
Một bà cô khách quen ngồi cạnh cửa sổ không nhịn được nữa, liền bật cười ngặt nghẽo, lấy tay che miệng:
"Haha! Cô chủ nhỏ ơi, ta thấy cái bảng này nó nói cũng đúng đấy chứ. Ăn bánh đi, đừng suy nghĩ nữa!"
Leng keng.
Đúng lúc bầu không khí đang vô cùng hỗn loạn, cánh cửa gỗ một lần nữa đẩy ra. Chàng nhà thơ nghèo Horatius bước vào tiệm với bộ dạng ngơ ngác, trên tay vẫn ôm khư khư cuốn sổ da sờn cũ từ hôm qua.
Ngay khi bước chân của Horatius vừa chạm vào sàn nhà, chiếc bảng menu ma thuật trên tường bỗng nhiên lóe lên một luồng ánh sáng rực rỡ, chói lòa cả mắt. Nó dứt khoát xóa sạch toàn bộ thực đơn pizza và trà hoa, thay vào đó là một dòng chữ khổng lồ, được viền bằng hào quang lấp lánh:
“KHÁCH HÀNG NỢ TIỀN ĐÃ XUẤT HIỆN!!!”
Cả tiệm bánh trong chớp mắt rơi vào một trạng thái im phăng phắc. Mấy chục ánh mắt đồng loạt quay ngoắt lại, đổ dồn về phía cửa ra vào.
Horatius đứng sững như trời trồng, một chân vẫn còn đang giơ lên giữa không trung, khuôn mặt anh đỏ bừng lên rồi tái mét: "..."
Felix nhìn thấy cảnh này liền cười ngặt nghẽo, nó đập bành bạch hai chân trước xuống mặt quầy:
"Ha ha ha! Ta cảm thấy yêu thích cái bảng menu ngu ngốc này đấy! Nó có chức năng dò tìm con nợ tốt thật!"
Giữa lúc mọi người còn đang xầm xì bàn tán về chàng nhà thơ nghèo, cậu bé đánh giày Titus cũng vừa đẩy cửa bước vào, tay xách theo chiếc hộp đồ nghề gỗ quen thuộc. Cậu bé vừa mới hoàn thành việc đánh bóng cho một đôi giày da của một vị quý tộc, trên mặt vẫn còn dính một vệt xi đen nhem nhuốc.
Như một chiếc radar nhạy bén, bảng menu ma thuật lập tức chuyển hướng, các con chữ xoay tròn rồi đổi thành:
“CẬU BÉ ĐÁNH GIÀY CHĂM CHỈ.”
Titus ngơ ngác ngẩng đầu lên, khuôn mặt nhỏ nhắn lập tức đỏ lựng lên vì ngượng ngùng khi thấy mình bỗng thành tâm điểm:
"Ơ... không phải đâu ạ! Cháu chỉ làm việc bình thường thôi..."
Nhưng chiếc bảng menu "thông minh" không chịu dừng lại ở đó, nó tiếp tục nhảy chữ, phơi bày một sự thật đầy phũ phàng:
”NHƯNG QUÊN ĂN TRƯA.”
Titus há hốc mồm, ôm lấy chiếc hộp đồ nghề, hoàn toàn cạn lời: "..."
Felix lúc này đã cười đến mức lăn lộn từ trên quầy thu ngân xuống, nằm ngửa bụng trên đệm nhung mà co giật:
"Ha ha ha! Ôi ta cười chết mất! Cái bảng này nó không chỉ đòi nợ mà nó còn biết đọc cả nhật ký của người ta nữa hả?!"
Linh Lan chống hai tay lên bàn, bất lực nhìn chiếc bảng ma thuật đang càng lúc càng lăng xăng trên tường. Cô thở dài, lắc đầu ngao ngán:
"Cái này chắc chắn là bị hỏng hóc phần lõi ma lực ở bên trong rồi."
Ngay khi lời của Linh Lan vừa dứt, chiếc bảng menu như thể nghe hiểu được ngôn ngữ của con người. Nó lập tức rung lên một cái bần bật, bề mặt gỗ nảy lên, hiện ra hai dòng chữ đầy vẻ hờn dỗi:
“TA KHÔNG HỎNG!
TA ĐANG THỂ HIỆN CÁ TÍNH!!!”
Felix ngồi nhỏm dậy, khịt mũi một cái đầy khinh thường:
"Đấy! Cô nghe thấy chưa Linh Lan? Đó chính xác là câu cửa miệng mà một món đồ hỏng hóc sẽ nói để ngụy biện cho sự bất tài của mình đấy!"
Hết chương 17.