Tiệm Bánh Nhỏ Ở Xứ Sở Diệu Kỳ

Chương 21: Chiếc Pizza Siêu Cấp

Trước Sau

break

Buổi sáng hôm nay, Aura Panis vừa mở cửa đón những tia nắng đầu tiên của ngày mới. Ánh bình minh lười biếng rải một lớp bụi vàng mịn lên các kệ bánh gỗ sồi. Linh Lan đang đứng sau quầy, chăm chú lật giở và kiểm tra lại sổ sách đặt hàng cho tuần mới.

Ngay bên cạnh cô, Felix đang nằm dài trên chiếc đệm nhung quen thuộc. Nó đang trong trạng thái "bán tỉnh bán mê" đầy lười biếng, một mắt mở to nhìn trời nhìn đất, mắt còn lại thì nhắm tịt như muốn níu kéo giấc ngủ đêm qua.

Vèo.

Một tiếng xé gió nhỏ vang lên phá tan bầu không khí tĩnh lặng. Từ khe hở dưới cánh cửa gỗ sồi, một phong thư nhỏ nhắn bỗng nhiên bay thẳng vào bên trong, lượn một vòng trên không trung rồi đáp bộp xuống mặt quầy thu ngân.

Linh Lan tò mò cầm phong thư lên, bóc niêm phong ma pháp rồi chăm chú đọc. Đọc xong, cô bỗng nhiên im lặng, đôi mắt đen mở to đầy kinh ngạc.

Felix thấy biểu cảm lạ lùng của cô chủ nhỏ liền lập tức tỉnh ngủ, nó bật dậy, hếch cái mũi hồng lên hỏi bằng giọng tò mò:

"Có chuyện gì thế? Có người chết à?"

"Không có." Linh Lan lắc đầu.

"Thế có người quỵt nợ tiền bánh của chúng ta sao?"

"Cũng không phải."

"Hay là có vị quý tộc nào muốn đặt một chiếc bánh cưới khổng lồ?" Felix tiếp tục đoán mò.

"Không phải đâu." Linh Lan mỉm cười bất lực, cô nhẹ nhàng đẩy tờ giấy da trong thư qua phía con mèo đen: "Cậu tự xem đi."

Felix ghé sát mặt vào tờ giấy, đôi đồng tử vàng kim quét qua những dòng chữ mực đen dứt khoát.

Trên giấy viết vỏn vẹn một dòng yêu cầu: Một chiếc Pizza Khổng Lồ Bảy Loại Phô Mai.

Đường kính yêu cầu: một mét hai.

Địa điểm giao hàng: Trà Quán Khổng Lồ ở khu phố phía Tây.

Người đặt: Gracilis.

Felix trố mắt nhìn dòng chữ, rồi lại nhìn sang Linh Lan, nó nuốt nước bọt cái ực:

"Một mét hai? Ta bắt đầu cảm thấy lo lắng cho tổng lượng bột mì dự trữ của cái thành phố Regalia này rồi đấy."

Suốt cả buổi sáng hôm đó, gian bếp mở của Aura Panis chính thức biến thành một chiến trường náo nhiệt.

Để chuẩn bị phần đế cho chiếc pizza khổng lồ này, Linh Lan đã phải khuân chiếc chậu gỗ sồi nhào bột lớn nhất trong kho ra. Lượng bột Lumina thượng hạng đổ vào nhiều đến mức gần như lấp đầy cả chiếc chậu lớn. Cô phải dồn hết sức lực vào hai cánh tay, liên tục nhào nặn khối bột khổng lồ cho đến khi nó đạt được độ mịn màng và đàn hồi hoàn hảo.

Felix ngồi chễm chệ trên mép bàn đá gần đó, cái đuôi đen thỉnh thoảng lại nhịp xuống mặt bàn, nó chép miệng nhận xét:

"Linh Lan này, thứ này không còn được gọi là pizza nữa rồi đâu."

Linh Lan vừa gạt mồ hôi trên trán vừa buồn cười hỏi: "Chứ theo cậu gọi nó là gì?"

"Đây là một công trình kiến trúc ma pháp thì có!" Felix giơ một ngón vuốt lên đầy lý sự: "Cô không phải đang làm bánh, cô đang xây dựng một quảng trường bằng phô mai thì đúng hơn."

Linh Lan bật cười khúc khích, tay cô bắt đầu thoăn thoắt xếp các loại phô mai lên mặt đế bánh đã được cán mỏng dính. Sức nóng từ lò nham thạch ma thuật tỏa ra, làm bảy loại phô mai trứ danh — từ phô mai sữa bò ánh trăng, phô mai dê núi bạc, phô mai Centaur béo ngậy cho đến phô mai hun khói thung lũng gió, phô mai thảo mộc, phô mai kem mềm và phô mai vàng cổ điển — bắt đầu tan chảy, hòa quyện vào nhau. Mùi hương béo ngậy, nồng nàn và quyến rũ ấy nhanh chóng lan tỏa khắp căn tiệm, len lỏi ra tận ngoài đại lộ khiến những người đi ngang qua cũng phải dừng bước, hít hà đầy thèm thuồng.

Đến giữa trưa, chiếc Pizza Khổng Lồ Bảy Loại Phô Mai cuối cùng cũng hoàn thành mỹ mãn.

Thế nhưng, một vấn đề nan giải lại phát sinh: chiếc bánh quá lớn, lớn đến mức không có một chiếc hộp hay khay mây bình thường nào trong tiệm có thể chứa nổi. Để giải quyết, Linh Lan đã phải đặt chiếc pizza lên một cái mâm gỗ lớn, rồi cẩn thận đặt tất cả lên một chiếc xe đẩy tay ma pháp di động.

Linh Lan đẩy xe ra cửa, thấy Felix cũng lững thững đi theo phía sau, cô liền trêu:

"Felix này, hôm nay sao cậu lại rảnh rỗi chịu đi giao bánh cùng tôi thế?"

Felix miễn cưỡng nhảy tót lên một góc trống của chiếc xe đẩy, nằm ườn ra đó rồi hậm hực đáp:

"Tại sao ta phải đi á? Còn không phải vì ta sợ cô gái yếu ớt như cô giữa đường bị người ta cướp mất cái quảng trường phô mai này sao?"

Linh Lan đẩy xe đi trên vỉa hè, khẽ cười: "Nhưng tôi nhớ là tôi đâu có ép cậu đi cùng đâu, là cậu tự nguyện bước lên xe đấy chứ."

"Ta không hề tự nguyện!" Felix quay mặt đi chỗ khác, tai mèo cụp xuống.

"Vậy sao cậu vẫn leo lên xe ngồi thế kia?"

Felix cứng họng: "..."

Nó quyết định nhắm mắt lại giả vờ ngủ.

Đi qua mấy con phố sầm uất, hai người rẽ vào một khu phố yên tĩnh ở phía Tây Regalia. Ngay trước mắt bọn họ, một tòa nhà bằng gỗ sồi khổng lồ, sừng sững hiện ra như một ngọn núi nhỏ giữa lòng thành phố.

Phía trên hiên nhà treo một tấm biển hiệu bằng đồng thau chạm khắc tinh xảo: TRÀ QUÁN THẢO NGUYÊN. Điểm đặc biệt nhất chính là cánh cửa ra vào của quán — nó cao lớn và đồ sộ đến mức tương đương với hai tầng nhà của một người bình thường.

Linh Lan dừng xe đẩy lại, cô ngước mắt nhìn lên tòa nhà khổng lồ, không khỏi trầm trồ cảm thán:

"Ấn tượng thật đấy... Tòa nhà này to lớn quá."

Felix cũng hé mắt nhìn lên cánh cửa vĩ đại kia, nó tặc lưỡi một cái:

"Hừm, nhìn cái quán này là ta bắt đầu hiểu vì sao ông già Gracilis kia lại đặt một chiếc pizza đường kính tận một mét hai rồi."

Thế nhưng, ngay khi Linh Lan đẩy cánh cửa gỗ nặng nề bước vào bên trong, sự ngạc nhiên của cô lại càng tăng lên gấp bội.

Mọi đồ đạc ở tầng trệt của quán quả thực đều có kích thước vô cùng khổng lồ để phù hợp với vóc dáng của chủ nhân: Những chiếc bàn gỗ sồi cao gấp ba lần bàn bình thường, ghế ngồi rộng rãi như một chiếc giường nhỏ, ấm pha trà bằng đồng lớn như một cái bồn tắm, còn mỗi chiếc tách trà thì đủ rộng để một người trưởng thành có thể đứng vào tắm chân thoải mái.

Nhưng điều khiến Linh Lan bất ngờ và thích thú nhất lại chính là những thực khách đang có mặt trong quán.

Nơi đây không hề vắng vẻ, ngược lại vô cùng náo nhiệt bởi sự hiện diện của hàng chục tiên đưa thư nhỏ bé. Những sinh vật nhỏ nhắn có đôi cánh mỏng như cánh chuồn chuồn đang bay lượn khắp nơi trong không trung. Người thì ngồi vắt vẻo trên lan can cầu thang, người thì chọn giá sách làm chỗ nghỉ chân, có người lại đậu ngay trên chiếc đèn chùm pha lê lớn. Để phục vụ cho những vị khách tí hon này, khắp các góc quán còn được bố trí rất nhiều chiếc bàn ghế nhỏ xíu, xinh xắn và tinh tế vô cùng, rõ ràng là do chủ quán tự tay thiết kế riêng cho họ.

Hết chương 21.
 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương