Tiệm Bánh Nhỏ Ở Xứ Sở Diệu Kỳ

Chương 22: Trà Quán Của Người Khổng Lồ

Trước Sau

break

Từ phía sau bức rèm che của quầy pha chế, một bóng người khổng lồ chậm rãi bước ra.

Người đàn ông này cao hơn ba mét, sở hữu một vóc dáng đồ sộ như một chú gấu lớn bước ra từ rừng già. Ông có một bộ râu màu nâu xù xì, mái tóc dài được buộc gọn gàng ở phía sau gáy, và đang khoác trên mình chiếc tạp dề bằng vải thô lớn như một cánh buồm vĩ đại. Thế nhưng, trái ngược hoàn toàn với vẻ ngoài thô ráp và dọa người ấy, đôi mắt màu hạt dẻ của ông lại lấp lánh những tia sáng vô cùng hiền hậu và ấm áp.

Nhìn thấy Linh Lan đang đẩy chiếc xe bánh vào, bác Gracilis lập tức nở một nụ cười rạng rỡ, ông cất giọng nói trầm hùng, vang dội như tiếng trống lớn nhưng lại mang lại cảm giác vô cùng dễ chịu:

"Ồ, cô chủ nhỏ Linh Lan mang bánh tới rồi đấy à?"

"Vâng ạ, cháu chào bác Gracilis." Linh Lan cung kính cúi đầu: "Pizza khổng lồ của bác đây ạ."

"Tốt quá, vất vả cho cháu và chú mèo nhỏ rồi." Gracilis đỡ lấy chiếc mâm gỗ khổng lồ từ tay Linh Lan một cách nhẹ nhàng như thể nâng một chiếc lá, rồi đặt nó lên chiếc bàn lớn trung tâm.

Trong lúc Gracilis bắt tay vào việc chia nhỏ chiếc pizza, một tiên đưa thư nhỏ xíu bay đến, đậu ngay trên bờ vai rộng lớn của ông, cất giọng lanh lảnh:

"Chú Gracilis ơi! Cháu muốn dùng một ly trà bạc hà ạ!"

"Được chứ, có ngay đây." Gracilis không cần quay đầu lại, ông vừa cắt bánh vừa cười đáp: "Một ly nhỏ, thêm hai viên đường đúng không nhóc?"

Tiên nhỏ nghe vậy liền sáng rực đôi mắt, hai cánh đập liên hồi vì thích thú:

"Wow! Chú vẫn nhớ kỹ sở thích của cháu sao ạ?"

"Nhớ chứ, sao ta lại quên được." Gracilis híp mắt cười hiền từ.

Đúng lúc đó, một vị khách nhân loại ngồi ở bàn bên cạnh cũng giơ tay gọi lớn: "Bác Gracilis, cho tôi một phần trà cam nóng nhé!"

"Không được đâu." Gracilis quay sang, lắc đầu từ chối đầy dứt khoát nhưng trên môi vẫn là nụ cười hóm hỉnh: "Hôm nay anh không nên uống trà cam, ta nghĩ anh nên đổi sang dùng trà hoa cúc thì tốt hơn."

Vị khách kia ngẩn người ra, ngơ ngác hỏi: "Ơ, tại sao lại thế hả bác?"

"Sáng nay lúc bước vào quán, sắc mặt anh trông rất tệ, có vẻ như anh vừa mới cãi nhau một trận lôi đình với vợ ở nhà đúng không?" Gracilis nháy mắt một cái đầy thâm thúy: "Trà hoa cúc của ta có chứa ma pháp thảo mộc, giúp hạ hỏa và bình tĩnh tâm trí rất tốt đấy, uống đi rồi lát nữa về nhà mà xin lỗi vợ."

Toàn bộ thực khách trong trà quán nghe thấy vậy liền rộ lên một trận cười nghiêng ngả, bầu không khí trở nên ấm áp và thân thuộc vô cùng.

Chứng kiến sự chu đáo của bác chủ quán khổng lồ, một tiên đưa thư khác tò mò bay đến trước mặt ông, nghiêng đầu hỏi:

"Chú Gracilis ơi, cháu thấy quán của chú ngày nào cũng đông nghịt khách như thế này, sao chú không mở rộng trà quán ra lớn hơn nữa ạ? Khách đông thế này cơ mà."

Gracilis dừng tay, ông nhìn chú tiên nhỏ đang dang rộng hai tay mô tả, rồi khẽ mỉm cười, ánh mắt nhìn quanh một lượt toàn bộ không gian của Trà Quán Thảo Nguyên.

Ông nhìn từng chiếc bàn lớn nhỏ, nhìn từng gương mặt thân quen của những người hàng xóm đang ngồi trò chuyện vui vẻ, rồi chậm rãi đáp bằng giọng trầm ấm:

"Ta nghĩ diện tích hiện tại của quán như thế này là đã đủ lắm rồi, nhóc ạ."

"Ơ, vì sao lại thế ạ?" Chú tiên nhỏ vẫn chưa hiểu.

"Bởi vì nếu như không gian ở đây quá rộng lớn ta sẽ gặp rất nhiều khó khăn trong việc ghi nhớ xem mỗi vị khách quen của mình thích uống loại trà gì và có thói quen ra sao. Như vậy thì không tốt chút nào."

Cả trà quán bỗng nhiên yên lặng lại một chút trước câu trả lời đầy tinh tế của người đàn ông khổng lồ, rồi ngay sau đó, những tiếng cười vang lên rộn rã. Một chú tiên nhỏ hô lớn từ trên đèn chùm:

"Chú Gracilis nói đúng đấy, chú ấy nhớ hết tất cả sở thích của chúng ta thật mà!"

Khi chiếc Pizza Khổng Lồ Bảy Loại Phô Mai vừa được chia nhỏ và bày ra đĩa, những tiếng reo hò phấn khích lập tức bùng nổ khắp các ngõ ngách của trà quán.

Mùi phô mai thơm lừng quấn quýt lấy tâm trí của đám sinh vật nhỏ bé. Hàng chục, rồi hàng trăm tiên đưa thư nhỏ từ trên cao lao xuống như một trận cuồng phong màu sắc, vây kín lấy chiếc bàn khổng lồ.

Felix chứng kiến cảnh tượng hỗn loạn ấy, lông đuôi nó dựng đứng lên, nó bất mãn:

"ĐÁM TÍ HON KIA!!! ÍT NHẤT THÌ CŨNG PHẢI ĐỂ BÁC ẤY CẮT XONG ĐÃ CHỨ!!!"

Thế nhưng, lời cảnh báo của con mèo đen đã quá muộn màng.

Chỉ vỏn vẹn mười phút sau.

Chiếc Pizza đường kính một mét hai đã hoàn toàn bốc hơi khỏi mặt khay gỗ, không còn sót lại dù chỉ là một mẩu vụn phô mai nhỏ xíu.

Felix ngơ ngác nhìn cái mâm gỗ trống trơn, sạch bóng đến mức có thể soi gương được, nó nuốt nước bọt lẩm bẩm:

"Ôi trời đất ơi... Có phải vừa rồi có một đàn châu chấu đói khát vừa mới càn quét qua đây không thế?"

Khi chiều muộn buông xuống, ánh hoàng hôn buông những dải lụa màu tím nhạt lên thành phố Regalia, Linh Lan chuẩn bị đẩy chiếc xe đẩy trống không trở về tiệm bánh.

Bác Gracilis từ trong quầy bước ra, trên bàn tay hộ pháp của ông là một chiếc hộp gỗ nhỏ nhắn, được đục đẽo vô cùng tinh xảo. Ông nhẹ nhàng đặt nó vào tay Linh Lan, mỉm cười nói:

"Đây là chút quà cảm ơn của ta dành cho cháu vì chiếc pizza tuyệt vời trưa nay."

Linh Lan tò mò nhìn qua lớp kính nhỏ của hộp, bên trong là một loại trà khô có màu xanh lam nhạt thanh nhã, trên nhãn giấy có viết ba chữ bằng mực vàng: Chiều Bình Yên.

"Loại trà thảo mộc này do chính tay ta điều chế đấy." Gracilis giải thích, giọng ông đầy vẻ chu đáo: "Nó có tác dụng giúp thư giãn tinh thần và xua tan mệt mỏi rất tốt, những ngày nào làm bánh vất vả, cháu cứ pha một ly mà uống nhé."

Linh Lan cảm động, cô ôm chiếc hộp vào lòng rồi mỉm cười tươi tắn: "Cháu cảm ơn bác Gracilis nhiều ạ, cháu sẽ trân trọng nó."

Tối hôm đó, sau khi Aura Panis đã đóng cửa cài then cài chặt chẽ, Felix nhìn chiếc hộp gỗ đặt trên bàn với ánh mắt đầy tò mò. Bản tính tò mò của loài mèo trỗi dậy, nó lén lút nhân lúc Linh Lan đang bận rộn dọn dẹp ở gian sau, tự dùng móng vuốt cạy nắp hộp ra, pha thử một ly để uống thử.

"Hừm, mùi vị cũng được đấy chứ, mát mát thanh thanh." Felix liếm môi đánh giá sau khi uống cạn ly thứ nhất.

Thế là, nó uống tiếp ly thứ hai.

Rồi ly thứ ba.

Năm phút sau khi uống xong ly trà thảo mộc thứ ba, Felix bỗng cảm thấy mí mắt mình nặng trĩu như có ngàn cân treo vào. Toàn thân nó mềm nhũn ra, nó chỉ kịp bò đến chiếc ghế sồi cạnh cửa sổ rồi nằm vật ra đó.

Khò... khò... Tiếng ngáy nhỏ nhẹ bắt đầu vang lên từ cái mũi hồng của nó.

Mười phút sau, tiếng ngáy của con mèo đen mập ú bắt đầu tăng âm lượng, vang lên đều đặn khắp gian phòng trống.

Hai giờ sau, nó vẫn nằm bất động, cái bụng tròn vo phập phồng theo nhịp thở.

Sự việc kéo dài cho đến tận chiều ngày hôm sau, khi ánh nắng muộn lại một lần nữa đổ nghiêng qua cửa kính của Aura Panis, Felix vẫn nằm im lìm trên ghế, hoàn toàn không có dấu hiệu gì là sẽ tỉnh giấc.

Linh Lan kéo một chiếc ghế tới ngồi bên cạnh, cô chống cằm nhìn cục lông đen đang ngủ say sưa đến mức chảy cả nước miếng kia, bất lực thở dài hỏi nhỏ:

"Felix này... Có phải là cậu đã lén uống quá nhiều trà ma pháp của bác Gracilis rồi không?"

Dĩ nhiên, Felix không thể đưa ra bất kỳ lời đáp trả nào bởi vì lúc này, nó đang chìm đắm trong một giấc mơ vô cùng ngọt ngào và ngon lành. Nó ngủ say sưa đến mức có một chú tiên đưa thư nhỏ từ Trà Quán Thảo Nguyên bay sang chơi, tò mò đậu ngay ngắn trên cái đầu lông xù của nó mà nó cũng chẳng hề hay biết gì.

Hết chương 22.
 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương