Leng keng.
Tiếng chuông đồng ngoài cửa tiệm vang lên một hồi thanh mảnh, phá tan bầu không khí yên ả của buổi chiều tà.
Bầu trời vương quốc Regalia hôm ấy bị phủ một lớp mây xám mỏng giăng ngang. Ánh nắng rực rỡ thường ngày bị che khuất, khiến cả con phố như dịu xuống vài phần, mang một sắc màu bảng lảng, trầm buồn.
Buổi chiều thường là khoảng thời gian Aura Panis bình yên nhất trong ngày. Những vị khách ghé mua bánh mì ăn sáng đã ra về từ lâu, còn những thực khách trung niên muốn dùng trà chiều thì vẫn chưa tới giờ hẹn.
Tận dụng khoảng lặng hiếm hoi này, Linh Lan đang đứng bên bàn đá, tập trung thử nghiệm một công thức bánh mới. Ngay bên cạnh cô, Felix đang nằm dài thượt trên bậu cửa sổ đón những luồng gió mát. Trông bộ dạng nó vẫn còn khá uể oải, dường như vẫn chưa hoàn toàn hồi phục sau vụ lén lút uống quá nhiều trà "Chiều Bình Yên" của bác Gracilis vào hôm qua.
Linh Lan vừa cân bột vừa khẽ liếc nhìn con mèo đen, trêu chọc:
"Tôi đã bảo cậu rồi mà, không nên tham lam uống một lúc tận năm cốc trà ma pháp như thế."
Felix lười biếng mở một bên mắt vàng kim, hậm hực chống chế bằng chất giọng khàn khàn:
"Ta làm sao mà biết được! Ta tưởng tên của loại trà đó là “Chiều Bình Yên”, ai mà ngờ công dụng thực sự của nó lại là “Hôn Mê Bình Yên” cơ chứ!"
Linh Lan bật cười khúc khích trước sự lý sự cùn của thần thú.
Leng keng.
Đúng lúc đó, tiếng chuông cửa lại vang lên một lần nữa, một cơn gió lạnh tràn vào phòng, mang theo một hơi thở thần bí, khác lạ.
Gần như ngay lập tức, vài vị khách thưa thớt đang ngồi trong tiệm đồng loạt quay đầu lại nhìn về phía cửa ra vào. Bởi vì người vừa bước vào tiệm sở hữu một ngoại hình vô cùng nổi bật, nếu không muốn nói là quá mức ma mị và thu hút.
Người đàn ông đó khoác trên mình một chiếc áo măng tô dáng dài màu đen tuyền cắt may tinh xảo, tay đeo găng tay da đen, và một tay đang cầm chiếc ô cán dài cũng màu đen. Mái tóc dài mượt mà như màn đêm của anh được chải chuốt gọn gàng ra phía sau, làm tôn lên làn da trắng muốt như tuyết lạnh cùng cấu trúc xương hàm sắc sảo.
Thế nhưng, điểm đặc biệt nhất chính là đôi mắt — một đôi mắt màu đỏ thẫm rực rỡ tựa như loại rượu vang thượng hạng được ủ kỹ trong hầm tối suốt hàng trăm năm.
Gương mặt ấy đẹp đến mức ma mị, khiến bất cứ ai vô tình chạm mắt cũng phải ngẩn người ra nhìn thêm lần nữa.
Một bà cô khách quen đang đưa tách trà lên miệng suýt chút nữa thì đánh rơi chiếc bánh quy xuống đĩa. Cách đó không xa, một nhóc tiên đưa thư đang mải miết bay lượn bỗng nhiên đâm sầm đầu vào cây cột đá sồi vì mải ngắm nhìn.
Người đàn ông bí ẩn thong thả bước tới trước quầy thu ngân. Chuyển động của anh nhẹ nhàng và thanh thoát đến mức gần như không phát ra một tiếng động nào trên mặt sàn gỗ.
Anh đặt xuống mặt bàn một chiếc hộp gỗ màu đen được chạm khắc hoa văn nổi cực kỳ tinh xảo, rồi khẽ nghiêng đầu:
"Xin chào tiểu thư."
Giọng nói của anh trầm thấp, mượt mà và mang một chút âm hưởng lạnh lùng của bóng đêm nhưng lại vô cùng lịch sự.
"Tôi là Balthasar, chủ tiệm Nocturne ở cuối con phố này."
Linh Lan nghe thấy cái tên ấy liền lập tức nhớ ra, Nocturne — tiệm chocolate ma pháp nổi tiếng và sang trọng bậc nhất Khu Thương Mại phía Đông. Nơi đó nổi tiếng với những viên chocolate đen độc nhất vô nhị, đắt đỏ đến mức ngay cả các quý tộc cấp cao của Regalia cũng phải đặt hàng trước nhiều tuần mới có cơ hội thưởng thức.
"Rất vui được gặp anh, anh Balthasar." Linh Lan chu đáo mỉm cười chào hỏi.
Balthasar khẽ gật đầu, ánh mắt đỏ thẫm quét qua cô: "Tôi cũng rất vinh hạnh được gặp cô, tiểu thư Linh Lan."
Felix ngồi bên cạnh, thấy mình bị ngó lơ liền lập tức nhảy chồm lên, hếch mặt hỏi:
"Còn ta thì sao? Mi không nhìn thấy một thần thú vĩ đại đang ngồi lù lù ở đây à?"
Balthasar chuyển dời ánh mắt xuống con mèo đen, gương mặt không chút biểu cảm, nhàn nhạt đáp:
"Tôi cũng rất vui được gặp cậu, cậu mèo."
Felix im lặng mất ba giây, rồi quay sang lẩm bẩm với Linh Lan:
"Cái câu nói đó của hắn nghe sặc mùi xã giao."
Balthasar bình thản chỉnh lại găng tay da: "Đúng vậy, đó chính xác là lời nói xã giao."
Felix: "..."
Balthasar thong thả dùng những ngón tay thon dài mở chiếc nắp hộp gỗ đen ra.
Bên trong hộp, nằm ngay ngắn trên lớp vải nhung đỏ là những viên chocolate đen bóng bẩy, lấp lánh như những viên ngọc thạch. Mỗi một viên đều được tạo hình thủ công thành những ngôi sao nhỏ năm cánh vô cùng tinh tế. Ngay khi nắp hộp vừa mở, một luồng hương cacao đậm đặc, sâu lắng và có chút huyền bí lập tức lan tỏa khắp không gian, lấn át cả mùi bột mì của tiệm bánh.
Linh Lan khẽ hít một hơi, đôi mắt cô khẽ lay động, cô buột miệng gọi tên:
"Mùi hương này... chẳng lẽ là Cacao Dạ Nguyệt trong truyền thuyết sao?"
Lần đầu tiên kể từ khi bước vào tiệm, đôi mắt đỏ thẫm của Balthasar khẽ lóe lên một tia sáng kinh ngạc đầy ẩn ý. Anh nhướng mày nhìn cô gái nhỏ trước mặt:
"Tiểu thư Linh Lan thực sự nhận ra loại nguyên liệu này sao?"
"Dạ, tôi chưa từng được tận mắt nhìn thấy, mới chỉ được đọc qua mô tả trong các cuốn sách cổ về thảo mộc ma pháp thôi." Linh Lan khiêm tốn giải thích.
"Có thể nhận ra chủng loại Cacao Dạ Nguyệt chỉ bằng một mùi hương thoáng qua như vậy... Trên đời này những người làm bánh có khứu giác nhạy bén như cô quả thực rất hiếm gặp." Balthasar không tiếc lời tán thưởng, giọng điệu đã bớt đi vài phần xa cách.
Balthasar lấy từ trong túi áo khoác ra một tập giấy da có đóng dấu gia huy ẩn hiện, đẩy về phía Linh Lan:
"Tôi đến đây hôm nay là vì muốn đưa ra một lời đề nghị hợp tác chính thức với Aura Panis."
Linh Lan hơi ngạc nhiên, cô chỉ tay vào mình: "Hợp tác với tôi sao? Nhưng tiệm của tôi chỉ là một tiệm bánh mì bình dân..."
"Đúng vậy, với cô." Balthasar dứt khoát ngắt lời: "Tôi muốn trở thành nhà cung cấp độc quyền nguồn Cacao Dạ Nguyệt cho tiệm bánh của cô. Đồng thời, tôi cũng muốn cùng cô thử nghiệm một vài dự án và công thức bánh ngọt mới kết hợp giữa bánh mì và chocolate bóng đêm."
Linh Lan nghe đến đây liền lập tức cảm thấy hứng thú.
Cacao Dạ Nguyệt là loại nguyên liệu ma pháp cực kỳ quý hiếm, sinh trưởng ở những vùng đất quanh năm không có ánh mặt trời, rất khó để mua được trên thị trường tự do. Nếu có được một nguồn cung cấp ổn định và chất lượng từ Nocturne, cô sẽ có thể mở rộng thực đơn của Aura Panis với rất nhiều món bánh cao cấp.
"Ý tưởng này nghe rất tuyệt vời, vậy chúng ta bắt tay vào thử nghiệm luôn chứ ạ?" Linh Lan hào hứng đề nghị.
"Được thôi." Balthasar khẽ gật đầu đồng ý, nhưng ngay sau đó anh liền bồi thêm một câu: "Có điều... tôi là một người vô cùng khó tính trong công việc đấy."
Felix ngồi bên cạnh khoanh hai chân trước lại, khịt mũi:
"Nhìn cái bản mặt lạnh như tiền của mi là ta đã tự nhìn ra điều đó từ lâu rồi, không cần phải khoe khoang."
Hết chương 23.