Tiệm Bánh Nhỏ Ở Xứ Sở Diệu Kỳ

Chương 24: Buổi Thử Nghiệm Đầy Gian Nan

Trước Sau

break

Buổi chiều yên ả của Aura Panis nhanh chóng biến thành một buổi thử nghiệm công thức đầy căng thẳng và gian nan. Gian bếp mở một lần nữa đỏ lửa.

Linh Lan bắt tay vào làm mẻ bánh mì ngọt kết hợp chocolate đầu tiên. Khi bánh vừa ra lò, Balthasar thong thả cầm nĩa, cắt một miếng nhỏ đưa vào miệng nếm thử.

Anh im lặng mất năm giây, gương mặt không chút biểu cảm rồi buông một câu lạnh lùng:

"Quá ngọt, lượng đường đã hoàn toàn che lấp đi vị đắng nguyên bản của cacao."

Linh Lan ghi nhận, cô lập tức điều chỉnh công thức và làm mẻ thứ hai.

Balthasar nếm thử: "Quá nhiều kem béo, kết cấu này quá ngấy."

Mẻ thứ ba ra lò.

"Chưa làm nổi bật được hương thơm đặc trưng của Cacao Dạ Nguyệt, quá tầm thường."

Mẻ thứ tư.

"Quá mềm, không có độ giòn của lớp vỏ ngoài."

Mẻ thứ năm.

"Ngược lại, mẻ này lại quá cứng, nuốt vào rất nghẹn."

Mẻ thứ sáu... Mẻ thứ bảy... Rồi đến mẻ thứ mười.

Balthasar liên tục đưa ra những lời nhận xét ngắn gọn, sắc bén và vô cùng khắt khe, không chừa một chút thể diện nào.

Felix ngồi bên ngoài nhìn đống bánh thử nghiệm bị loại bỏ càng lúc càng cao, nó tức đến mức điên cuồng đập mạnh đuôi xuống mặt bàn gỗ bập bập:

"Tên mặt liệt kia! Mi đang cố tình đến đây để kiếm chuyện hành hạ chúng ta đúng không?!"

Balthasar vẫn bình thản nâng tách trà hoa cúc lên nhấp một ngụm nhỏ, đôi mắt đỏ không thèm liếc nhìn con mèo:

"Tôi nghe thấy đấy, cậu mèo."

"Ta cố tình nói to cho mi nghe thấy đấy!" Felix xù lông gầm gừ.

Trái ngược với sự phẫn nộ của Felix, Linh Lan không hề tỏ ra nản lòng hay tức giận. Sau mười lần thất bại liên tiếp, cô lặng lẽ ngồi xuống chiếc ghế sồi, chống cằm nhìn chăm chú vào những viên chocolate bóng đêm còn lại trong hộp gỗ.

Cô nhận ra một điều, Balthasar không phải là đang cố tình bắt bẻ hay gây khó dễ cho cô một cách vô lý.

Mỗi một lần anh đưa bánh vào miệng, đôi mắt đỏ thẫm ấy đều nhắm lại, toàn bộ sự tập trung của anh đều đặt hết vào vị giác để lắng nghe tiếng nói của nguyên liệu. Anh đang cảm nhận từng lớp mùi hương ẩn giấu, từng kết cấu dù là nhỏ nhất của khối bột và cacao để tìm ra sự cân bằng hoàn mỹ nhất.

Cách anh đối xử khắt khe với chocolate... giống hệt cái cách mà cô luôn nâng niu, trân trọng và đặt hết tâm huyết vào từng ổ bánh mì mỗi buổi sáng.

Lần đầu tiên, Linh Lan thực sự thấu hiểu người đàn ông lạnh lùng này, người này không đơn thuần là yêu thích chocolate.

Anh ta đang sống vì chocolate, coi nó như sinh mệnh của chính mình.

Bước vào mẻ bánh thứ mười một, Linh Lan quyết định thay đổi hoàn toàn tư duy và công thức cốt lõi.

Cô cắt giảm mạnh mẽ lượng đường tinh luyện, kéo dài thời gian ủ nhiệt của khối Cacao Dạ Nguyệt để kích hoạt tối đa vị đắng thanh tao, huyền bí vốn có của nó. Đồng thời, cô khéo léo giữ lại một lớp nhân kem lỏng mềm mại, ẩm mượt ở ngay chính giữa viên bánh.

Khi viên bánh chocolate mới ra lò, nó mang một màu đen thẳm sâu lắng như bầu trời đêm không trăng.

Balthasar cầm chiếc dao nhỏ lên, nhẹ nhàng cắt đôi viên chocolate ra.

Rắc.

Một tiếng động thanh giòn vang lên khi lớp vỏ mỏng tang bên ngoài vỡ ra, để lộ lớp nhân kem chocolate bên trong chậm rãi, lười biếng tan chảy ra mặt đĩa. Một mùi hương cacao nguyên bản, nồng nàn và thuần khiết nhất lập tức bùng nổ, quấn quýt lấy cánh mũi của tất cả mọi người.

Balthasar đưa một nửa viên bánh vào miệng.

Đầu tiên, một vị đắng dịu dàng, sâu thẳm lan tỏa nơi đầu lưỡi, đánh thức mọi giác quan. Kế sau đó, khi lớp nhân kem tan chảy, vị ngọt hậu thanh tao mới bắt đầu từ từ xuất hiện. Vị ngọt ấy không hề gắt, không hề áp đảo vị đắng, mà nó nhẹ nhàng, chậm rãi lan tỏa ra khắp khoang miệng... giống như cái cách mà màn đêm tĩnh lặng từ từ buông xuống bao phủ lấy thế gian.

Balthasar ăn hết viên chocolate.

Rồi anh im lặng.

Lần này, anh im lặng lâu hơn tất cả mười lần trước cộng lại, anh nhắm nghiền mắt, đứng bất động như một bức tượng điêu khắc bằng đá cẩm thạch.

Felix nín thở nhìn chằm chằm vào biểu cảm của anh ta, nó lo lắng thì thầm vào tai Linh Lan:

"Này... không lẽ lần này cái tên khó tính khó nết này lại tìm ra thêm một cái lỗi quái quỷ gì mới nữa rồi chứ?"

Sau một hồi lâu im lặng, Balthasar từ tốn đặt chiếc nĩa bạc xuống đĩa. Anh mở mắt ra, nhìn thẳng vào Linh Lan, buông hai chữ ngắn gọn nhưng vô cùng dứt khoát:

"Hoàn hảo."

Cả căn bếp của Aura Panis trong phút chốc rơi vào một trạng thái im lặng đến mức có thể nghe thấy tiếng kim rơi.

Balthasar cúi xuống nhìn nửa viên chocolate còn lại trên đĩa, một thoáng suy nghĩ phức tạp và xúc động lướt qua nơi đáy mắt đỏ thẫm của anh.

Đã lâu lắm rồi.

Rất lâu rồi kể từ khi anh mở tiệm Nocturne, anh mới lại được gặp một người làm bánh có khả năng thấu hiểu và đồng điệu với nguyên liệu sâu sắc đến như vậy. Cô không hề cố tình dùng các loại gia vị mạnh mẽ để ép buộc hạt cacao phải biến đổi thành một thứ hương vị khác theo ý muốn chủ quan, mà ngược lại, cô chọn cách lùi lại phía sau, dùng kỹ thuật tinh tế của mình để làm nổi bật lên bản chất, linh hồn vốn có của Cacao Dạ Nguyệt.

Điều đó khiến một kẻ kiêu ngạo và cô độc như Balthasar thực sự dâng lên một niềm tôn trọng thầm lặng đối với cô gái nhỏ nhắn này.

Mặt trời lúc này đã bắt đầu khuất sau những rặng núi xa xôi của vương quốc Regalia. Ánh hoàng hôn đỏ rực như lửa nhuộm một màu sắc rực rỡ lên những ô cửa kính lớn của tiệm bánh.

Balthasar thong thả đứng dậy. Anh đeo lại chiếc găng tay da đen một cách chuẩn xác, cầm lấy chiếc ô cán dài của mình. Trước khi quay người rời đi, anh dừng lại trước mặt Linh Lan, khẽ cúi người chào một góc vô cùng nhẹ nhàng và lịch thiệp. Động tác của anh chuẩn mực, tao nhã không khác gì một vị quý tộc hoàng gia cổ xưa.

"Tiểu thư Linh Lan."

"Vâng? Anh Balthasar còn việc gì sao?" Linh Lan mỉm cười hỏi.

Một nụ cười vô cùng nhạt, gần như không thể nhận ra, bỗng nhiên hiện lên nơi khóe môi của người đàn ông lạnh lùng:

"Tôi nghĩ rằng... hai cửa tiệm của chúng ta sẽ có một sự hợp tác vô cùng lâu dài và tốt đẹp trong tương lai đấy."

Linh Lan nhìn thẳng vào đôi mắt đỏ thẫm của anh, nụ cười của cô càng thêm phần rạng rỡ:

"Tôi cũng nghĩ như vậy, anh Balthasar."

Leng keng.

Tiếng chuông cửa vang lên một hồi trong trẻo khi Balthasar đẩy cửa bước ra ngoài, bóng dáng cao gầy, đen tuyền của anh nhanh chóng hòa vào dòng người qua đường trong ánh hoàng hôn nhập nhoạng.

Felix nhảy tót lên bậu cửa sổ, nhìn theo bóng lưng của chủ tiệm Nocturne một lúc lâu, rồi nó hứ một tiếng, lầm bầm đầy hậm hực:

"Hừ, mặc dù bánh ngon thật, nhưng ta vẫn muốn lao vào cắn hắn một cái cho bõ ghét."

Linh Lan đi tới, cô đưa tay lên xoa xoa cái đầu lông xù của con mèo đen, bật cười trêu chọc:

"Tôi biết thừa rồi nhé Felix, cậu chỉ đang ghen tị vì người ta vừa cao ráo lại vừa đẹp trai hơn cậu thôi đúng không?"

Felix lập tức dựng đứng toàn bộ lông đuôi lên, mặt nó đỏ bừng vì ngượng, gào lên đầy phẫn nộ:

"VU KHỐNG!!! ĐÂY LÀ MỘT SỰ VU KHỐNG TRẮNG TRỢN!!! TA LÀ THẦN THÚ ĐẸP NHẤT CÁI THẾ GIỚI NÀY!!!"

Ở phía bên ngoài con phố lát đá, Balthasar đang rảo bước đi được nửa đoạn đường hướng về phía tiệm Nocturne của mình. Nghe thấy tiếng mèo gào thét vọng ra từ phía xa sau lưng, khóe môi anh khẽ cong lên thành một đường vòng cung nhẹ nhàng.

Hết chương 24.
 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương