Đến buổi chiều, khi hai người quay trở lại văn phòng làm việc, Seraphina trầm ngâm đưa cho Linh Lan xem một vài tập báo cáo y tế của nhà thuốc trong quý vừa qua.
Ánh mắt của nữ bác sĩ trưởng thoáng hiện lên một nỗi buồn sâu thẳm khi cô chỉ ngón tay vào những số liệu thống kê. Phần lớn các bệnh nhân nhỏ tuổi thuộc tầng lớp lao động nghèo ở Regalia khi đến đây khám đều gặp chung một tình trạng bệnh lý giống hệt nhau: Suy nhược cơ thể nghiêm trọng, thiếu hụt chất dinh dưỡng trầm trọng, dẫn đến hệ miễn dịch quá yếu và rất dễ mắc các chứng bệnh truyền nhiễm khi thời tiết thay đổi.
Nguyên nhân dẫn đến thảm cảnh này vô cùng đơn giản nhưng lại là một vòng lặp tàn nhẫn: Các em đều phải bươn chải ra đời làm việc kiếm sống từ quá sớm, nhưng số tiền công ít ỏi kiếm được lại không bao giờ là đủ để có thể mua nổi những bữa ăn đầy đủ chất dinh dưỡng giữa cái thành phố đắt đỏ này.
Seraphina đứng dậy, cô bước tới bên cửa sổ, ánh mắt đượm buồn nhìn xuống khoảng sân dưới lầu — nơi có một nhóm trẻ em nghèo đang ngồi co cụm vào nhau, run rẩy chờ đến lượt phát thuốc:
"Thuốc ma pháp của Salvator dù có tốt đến đâu, thì cũng chỉ có thể chữa lành được những căn bệnh thể xác hiện tại của các em mà thôi."
Cô khẽ nghẹn ngào, giọng nói đầy bất lực: "Thuốc của chị... không thể chữa lành được cái bụng đang đói cồn cào của những đứa trẻ đó."
Linh Lan đứng im lặng phía sau, lồng ngực cô thắt lại trước câu nói đầy xót xa của Seraphina.
Trên suốt đoạn đường trở về tiệm bánh tối hôm đó, Linh Lan hoàn toàn chìm đắm vào những suy nghĩ miên man. Lời nói của Seraphina và ánh mắt đói khát của những đứa trẻ nghèo cứ lảng vảng, quấn quýt lấy tâm trí cô không rời.
Cho đến tận đêm muộn, khi toàn bộ thành phố đã chìm vào giấc ngủ, gian bếp của Aura Panis vẫn rực sáng ánh lửa. Linh Lan vẫn đứng một mình bên bàn đá, miệt mài đong đếm và thử nghiệm các tỉ lệ bột.
Felix ngồi chễm chệ trên mặt quầy, cái đuôi ngoáy qua ngoáy lại, nó tò mò hỏi:
"Nửa đêm nửa hôm rồi cô còn không chịu đi ngủ đi, định bày trò làm cái gì thế hả cô chủ nhỏ?"
"Tôi đang muốn thử chế tạo một công thức bánh mới." Linh Lan vừa đổ sữa cô đặc vào chậu vừa kiên định đáp.
Felix ghé mũi hít hà thử cái mùi hương đang bốc lên từ nồi đồng, rồi nhướng mày:
"Hừm, mùi vị của mẻ này nghe có vẻ lạ lẫm nhỉ."
Trong suốt những ngày tiếp theo đó, một cảnh tượng vô cùng quen thuộc diễn ra tại Aura Panis: Cứ sau khi kết thúc ca trực ở nhà thuốc, Seraphina lại ghé qua tiệm bánh để cùng Linh Lan nghiên cứu.
Hai người họ tự đặt ra những tiêu chí vô cùng khắt khe cho loại bánh mì mới này: Giá thành nguyên liệu bắt buộc phải thật thấp để ai cũng mua được, bánh phải có khả năng giữ no lâu, chứa hàm lượng dinh dưỡng và năng lượng cực kỳ cao, và đặc biệt là phải dễ dàng bảo quản, vận chuyển đi xa mà không bị ẩm mốc.
Quá trình thử nghiệm diễn ra không hề dễ dàng.
Có những mẻ bánh ra lò bị quá khô khốc do thiếu nước, ăn vào nghẹn ứ ở cổ, có những mẻ lại bị quá cứng như đá tảng do nhào bột quá tay. Lại có những mẻ bánh vị rất ngon, hàm lượng dinh dưỡng đạt chuẩn nhưng chi phí nguyên liệu tính ra lại quá cao, không phù hợp với người nghèo.
Và dĩ nhiên, Felix trở thành "vật thí nghiệm" bất đắc dĩ, bị hai người phụ nữ ép buộc phải ăn thử liên tục tất cả các mẻ bánh lỗi.
Con mèo đen mập ú nằm bẹp dí trên đệm, hai chân trước ôm lấy cái bụng tròn vo, gào lên đầy đau khổ:
"Ngược đãi!!! Đây rõ ràng là một hành vi ngược đãi động vật nghiêm trọng!!! Ta từ chối việc phải tiếp tục chứa đống bánh mì thử nghiệm này của các người!!!"
Sau bao nỗ lực và chỉnh sửa không ngừng nghỉ, mẻ bánh mì cuối cùng cũng ra lò hoàn hảo và được đặt tên là: Bánh Mì Dinh Dưỡng Salvator.
Loại bánh này được Linh Lan khéo léo sử dụng bột mì gió nguyên cám cực kỳ phổ biến giữ lại trọn vẹn chất xơ, kết hợp với sữa bò cô đặc béo ngậy, hạt hướng dương vàng ruộm, mật ong đồng cỏ ngọt thanh giúp kích hoạt năng lượng tối đa.
Mẻ bánh nóng hổi đầu tiên lập tức được đưa tới Nhà Thuốc Salvator để thử nghiệm lâm sàng. Và người vinh dự được chọn làm người nếm thử đầu tiên không ai khác chính là cậu bé Titus — lúc này đã hoàn toàn bình phục khỏe mạnh.
Titus ngơ ngác nhìn ổ bánh mì màu nâu sẫm, to bằng hai bàn tay được đặt trước mặt mình, cậu bé nuốt nước bọt hỏi nhỏ:
"Chị Linh Lan... em thực sự phải ăn hết nguyên cả một cái bánh to đùng này thật sao ạ?"
Felix ngồi trên vai Seraphina, chép miệng phụ họa bằng giọng đầy dọa dẫm:
"Ăn đi nhóc con, đây là một thử thách mạo hiểm tính mạng đấy."
Titus cười hì hì cắn một miếng lớn.
Ngay giây sau, đôi mắt cậu bé mở to ra. Không một lời chê bai, cậu nhanh chóng cắn thêm miếng thứ hai, rồi miếng thứ ba liên tục không ngừng nghỉ. Chỉ trong vòng chưa đầy năm phút ngắn ngủi, toàn bộ ổ bánh mì khổng lồ đã biến mất hoàn toàn vào trong bụng cậu bé gầy gò.
Titus thỏa mãn xoa xoa cái bụng căng tròn, ánh mắt lấp lánh niềm vui sướng chưa từng có:
"Ngon quá!!! Thực sự rất dễ ăn luôn chị ơi! Nếu sau này tiệm của chị bán loại bánh mì này với giá rẻ, em thề là em sẽ để dành tiền để mua nó ăn mỗi ngày luôn, vừa to mà vừa no lâu nữa!"
Seraphina và Linh Lan nhìn nhau, đồng loạt bật cười hạnh phúc. Lời đánh giá chân thật, mộc mạc nhất từ một đứa trẻ chính là phần thưởng vô giá nhất.
Một tuần sau đó, trước hiên nhà của Nhà Thuốc Salvator và tiệm bánh Aura Panis đồng loạt treo lên một tấm biểu hiệu thông báo về một chương trình đặc biệt. Đây là lần đầu tiên hai cửa tiệm cùng nhau bắt tay tổ chức một buổi phát bánh mì từ thiện miễn phí dành cho cộng đồng.
Hàng chục, rồi hàng trăm ổ Bánh Mì Dinh Dưỡng Salvator nóng hổi, thơm phức hương mật ong và hạt hướng dương đã được chính tay Linh Lan và Seraphina trao tận tay cho những con người lam lũ: từ những đứa trẻ em lao động nghèo khổ với khuôn mặt lấm lem xi đánh giày, những ông bà già neo đơn không nơi nương tựa, cho đến những người công nhân đang lâm vào cảnh thất nghiệp...
Những ổ bánh mì tuy không phải là loại bánh cao cấp đắt tiền, thế nhưng nó lại chứa đựng một nguồn năng lượng ấm áp, một sự cứu rỗi kịp thời cho những chiếc bụng đang sôi lên vì đói giữa ngày lạnh giá. Đây là một khởi đầu nhỏ bé, nhưng lại đặt nền móng vững chắc cho những hoạt động từ thiện về sau của họ.
Khi hoàng hôn buông xuống, nhuộm một sắc đỏ cam rực rỡ và ấm áp lên toàn bộ không gian, khoảng sân rộng lớn của Nhà Thuốc Salvator mới dần trở nên vắng vẻ, thưa thớt người qua lại.
Linh Lan đứng bên cạnh chiếc xe đẩy, ánh mắt cô đầy vẻ mãn nguyện khi nhìn vào những chiếc giỏ tre lúc sáng còn chất cao như núi, giờ đây đã hoàn toàn trống không.
Seraphina tháo chiếc găng tay y tế ra, cô bước tới đứng sóng đôi bên cạnh cô gái nhỏ, khẽ ngước mắt nhìn lên bầu trời hoàng hôn tuyệt đẹp của vương quốc, rồi mỉm cười nói bằng giọng đầy cảm xúc:
"Em biết không, Linh Lan? Tính đến nay, chị đã sống và làm bác sĩ chữa bệnh cứu người ở cái thế giới này được hơn một trăm năm rồi..."
Cô quay sang nhìn Linh Lan, đôi mắt xanh trong vắt lấp lánh: "Nhưng có những khoảnh khắc thực tế như ngày hôm nay, chị mới nhận ra rằng... đôi khi chỉ cần một ổ bánh mì ấm áp và kịp thời của em trao đi, lại có thể khiến người ta cảm thấy hạnh phúc và vực dậy tinh thần nhanh hơn gấp nhiều lần so với những liều thuốc ma pháp đắt đỏ của chị."
Linh Lan xúc động, cô bật cười nhẹ nhàng, quay sang nữ bác sĩ:
"Nếu đã như vậy, thì sau này chúng ta cứ tiếp tục cùng nhau làm công việc này nhé, chị Seraphina."
Seraphina kiên định gật đầu: "Ừm, chắc chắn rồi em gái."
Hết chương 26.