Tiệm Bánh Nhỏ Ở Xứ Sở Diệu Kỳ

Chương 27: Khu Vườn Điều Ước

Trước Sau

break

Buổi sáng, ánh ban mai vừa chạm vào những ổ bánh mì vàng ươm trên kệ thì một vị khách vô cùng đặc biệt ghé thăm. Đó không phải là một con người hay một sinh vật ma thuật, mà là một chú chim giấy nhỏ được xếp tỉ mỉ mang sắc xanh ngọc bích.

Xào xạc.

Cánh chim bay lượn một vòng trên không trung, để lại một vệt bụi sáng lấp lánh rồi nhẹ nhàng đáp xuống lòng bàn tay của Linh Lan. Ngay khi vừa chạm vào da cô, chú chim tự động mở ra, biến thành một tấm thiệp màu xanh lá nhạt tỏa ra hương thơm dịu mát của cỏ non sau mưa.

Trên thiệp, những nét chữ mềm mại, tinh tế hiện lên:

“Linh Lan thân mến, nếu hôm nay em rảnh, chị muốn mời em tới Nhà Kính Hoa Lan Ý Nguyện dùng trà.

Aurelia.”

Felix nghe thấy mùi hương lạ liền hé một mắt nhìn sang, nó chép miệng, râu mèo giật giật:

"Hừ, cái cách gửi thư của những người giàu có ở khu Đông đúng là lúc nào cũng cầu kỳ và tốn kém đến mức thừa thãi."

Linh Lan cẩn thận kẹp tấm thiệp vào cuốn sổ tay của mình, mỉm cười đáp:

"Tôi thấy nó dễ thương và trang nhã mà Felix."

"Dễ thương cái gì chứ? Cô có biết cái loại bùa chú phong thư này đắt đỏ thế nào không? Con chim giấy đó tính ra đáng giá bằng ba mươi ổ bánh mì thường của cô đấy!" Felix hứ một tiếng, lười biếng xoay người ngủ tiếp.

Buổi chiều, sau khi tiệm bánh vơi khách, Linh Lan quyết định sửa soạn váy áo và cùng Felix khởi hành đến khu Đông của vương quốc Regalia. Trái ngược với nét mộc mạc, bình dị của khu phố cổ nơi Aura Panis tọa lạc, khu Đông là nơi ngự trị của những kiến trúc xa hoa và lộng lẫy bậc nhất.

Ngay từ đằng xa, Linh Lan đã lập tức nhận ra đích đến của mình. Nơi đó hoàn toàn không giống một cửa hàng kinh doanh hoa thông thường, mà trông giống như một cung điện nguy nga được xây dựng hoàn toàn bằng thủy tinh ma thuật và thép bạc.

Những mái vòm trong suốt khổng lồ phản chiếu ánh nắng buổi chiều tạo thành những dải sắc cầu vồng rực rỡ. Bao quanh các khung thép bạc chịu lực là những dải dây leo phát sáng, chúng quấn quýt, uốn lượn như những con rồng nhỏ đang say ngủ. Chốc chốc, hàng trăm con bướm được kiến tạo từ ánh sáng ma pháp thuần khiết lại vỗ cánh bay lượn quanh những ô cửa kính, tạo nên một khung cảnh thơ mộng đến nghẹt thở.

Ngay khi Linh Lan khẽ đẩy cánh cửa thủy tinh bước vào bên trong, bước chân cô hoàn toàn khựng lại. Toàn bộ các giác quan của cô như bị choáng ngợp. Trước mắt cô không còn là thành phố Regalia ồn ào nữa, mà là cả một thế giới thần tiên tách biệt hẳn với nhân gian.

Nơi đây sử dụng bùa kéo giãn, không gian bên trong to gấp mười lần bên ngoài, diện tích đất bạt ngàn như một nông trại thực thụ.

Khắp nơi trong nhà kính, đâu đâu cũng là hoa.

Hàng ngàn, hàng vạn đóa hoa với đủ loại hình dáng, màu sắc và kích cỡ trải dài ngút ngàn tầm mắt.

Có những bông hoa nhỏ bé nằm nép mình dưới gốc cây nhưng lại phát ra thứ ánh sáng rực rỡ như những ngôi sao nhỏ trên bầu trời đêm. Lại có những đóa hoa khổng lồ mang sắc tím vương giả đang khẽ đung đưa, ngân nga ra những giai điệu không lời trầm bổng, dịu êm như tiếng đàn hát của các tinh linh.

Ở một góc khác, những bụi hoa màu hồng phấn liên tục tỏa ra một mùi hương nồng nàn, ấm áp — mùi hương đặc trưng của những buổi chiều rực nắng, khiến người ta vừa ngửi thấy đã cảm thấy tâm hồn thư thái. Kỳ lạ hơn cả là những cây hoa có khả năng đổi màu liên tục, chúng chuyển từ sắc xanh lam sang đỏ rực tùy thuộc vào tâm trạng của người đang đứng gần.

Felix nhảy xuống khỏi vai Linh Lan, đứng ngay giữa lối đi lát đá sỏi. Nó nhìn quanh, đôi mắt vàng kim mở to hết cỡ vì kinh ngạc:

"Cái chỗ này rốt cuộc là có bao nhiêu bông hoa vậy chứ?"

"Khoảng bốn mươi nghìn loài cả thảy đấy, cậu mèo nhỏ ạ."

Một giọng nói trong trẻo, ngọt ngào như dòng suối mát vang lên từ phía trước, cắt ngang sự ngỡ ngàng của cả hai.

Từ giữa một bụi cây rậm rạp, một cô gái trẻ chậm rãi đứng dậy. Cô vừa cúi người chăm sóc cho một nhành hoa, trên tay vẫn còn cầm một chiếc bình tưới nhỏ bằng đồng cổ.

Cô gái ấy sở hữu một mái tóc màu vàng nhạt mềm mại tựa như tơ trời, dài thướt tha chạm đến tận thắt lưng. Trên mái tóc ấy không dùng trâm cài, mà được đan cài đầy những bông hoa nhỏ li ti màu trắng và xanh, tỏa ra những luồng hào quang mờ ảo. Cô khoác trên mình chiếc váy màu kem nhã nhặn, phần chân váy được thêu tay những họa tiết dây leo tinh xảo đến từng đường kim mũi chỉ.

Khi cô bước đi, những hạt phấn hoa phát sáng khẽ bay khỏi mái tóc dài, vương vãi vào không trung như những đốm lửa nhỏ. Nhìn cô ấy lúc này, Linh Lan có cảm giác như chính Nữ Thần Mùa Xuân đang chuyển động trước mắt mình.

Đó chính là Aurelia, chủ nhân của nhà kính ma thuật này.

Nhìn thấy Linh Lan, đôi mắt của Aurelia sáng lên, cô lập tức nở một nụ cười rạng rỡ như nắng mai:

"Em tới rồi, Linh Lan! Chị đã mong em suốt cả buổi chiều đấy."

"Em chào chị Aurelia."

Không để Linh Lan kịp nói thêm lời nào, Aurelia đã tiến tới, nắm lấy tay cô và hào hứng kéo cô đi tham quan khắp các ngóc ngách trong khu vườn. Dáng vẻ của vị tiểu thư khu Đông lúc này không còn chút nào vẻ kiêu kỳ, mà giống hệt như một đứa trẻ đang háo hức muốn khoe bộ sưu tập đồ chơi quý giá nhất của mình cho người bạn thân.

Aurelia say sưa giới thiệu cho Linh Lan từng khu vực thực vật đặc biệt do chính tay cô lai tạo và chăm sóc:

"Em nhìn xem, đây là Hoa Chuông Mộng Mơ. Cứ mỗi khi những cánh hoa của chúng nở rộ vào đúng chu kỳ, chúng sẽ tự động phát ra những giai điệu âm nhạc êm dịu giúp người nghe dễ dàng chìm vào giấc ngủ sâu."

"Còn bên này là Hoa Nhật Ký. Loài hoa này vô cùng đặc biệt, nếu em ghé sát vào tai nó và nói một câu, nó có khả năng lưu giữ và phát lại câu nói đó một cách nguyên vẹn trong suốt ba ngày liên tục."

"Và đây là Hoa Gió Xuân." Aurelia chỉ vào bụi hoa màu trắng tinh khôi: "Mỗi khi có người mang tâm trạng buồn bã đi ngang qua, chúng sẽ lập tức nhận biết và tỏa ra một mùi hương ngọt ngào, đậm đà hơn bình thường để an ủi người đó."

Felix đi bên cạnh, thấy một bụi hoa xù xì màu xám tro nằm trơ trọi một góc thì tò mò dùng chân trước khều khều:

"Thế còn cái loài xấu xí này thì sao? Nó có tác dụng thần kỳ gì không?"

Aurelia chớp mắt, lắc đầu: "À, loài đó thì hoàn toàn không có bất cứ tác dụng hay năng lực ma pháp nào cả."

Felix nhướng mày, khinh bỉ: "Không có tác dụng gì? Vậy tại sao một người thực tế như cô lại tốn công tốn sức trồng nó ở một nơi đắt đỏ thế này?"

Aurelia nghiêng đầu, cười khúc khích: "Bởi vì trông nó vô cùng đáng yêu mà, không phải sao?"

Felix hoàn toàn không thể phản bác lại cái lý lẽ đầy tính nghệ sĩ của cô chủ nhà kính.

Sau khi đi qua hết những khu vực rực rỡ nhất, Aurelia đột ngột chùng bước. Nụ cười trên môi cô nhạt đi, cô lặng lẽ dẫn Linh Lan tiến vào khu vực sâu nhất, biệt lập nhất của nhà kính.

Không gian nơi này yên tĩnh một cách kỳ lạ, thậm chí có chút lạnh lẽo. Ngay chính giữa căn phòng kính là hàng nghìn chậu hoa Lan Ý Nguyện — loài hoa biểu tượng và quý giá nhất, linh hồn của toàn bộ nhà kính.

Thế nhưng, cảnh tượng trước mắt khiến Linh Lan không khỏi sững sốt. Những đóa hoa vốn dĩ phải rực rỡ thì nay đều đang ở trong tình trạng héo úa trầm trọng, những chiếc lá màu xanh mướt rũ rượi, héo quắt xuống mặt đất. Những nụ hoa ngậm chặt, chuyển sang màu xám xịt và tuyệt nhiên không chịu nở. Không khí bao quanh khu vực này nặng nề, u uất đến mức khiến lồng ngực người ta cảm thấy ngột ngạt.

Hết chương 27.
 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương